Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.

oán trách cô lãnh đạm với mình, anh càng không có lý do để oán trách cô mang con rời xa anh, buông bỏ hạnh phúc đã nằm trong tay hai người. Anh chỉ có thể trách chính mình ngay từ đầu không thành thực với cô. Nếu anh nói với cô mọi chuyện trước, có lẽ kết quả sẽ tốt hơn là để cô phải bị động tiếp nhận nó như thế.
Và ngay cả khi cô đã rời xa anh rồi, anh đã làm cô thất vọng một lần nữa. Đó là khi con gái riêng của anh lại đẩy Alex ngã gãy tay. Khi cô tới thăm anh và nhìn thấy con bé, mặc dù cô không có thái độ gì bênh vực con trai mình, nhưng anh đọc được trong mắt cô sự thất vọng cùng cực. Cô thất vọng vì anh đã làm tổn thương tới cả hai đứa trẻ.
Một cuộc tình đẹp đẽ đáng lẽ sẽ có kết thúc có hậu, có ai ngờ chỉ vài năm sau đã trở thành một bản tình ca buồn tới vậy!
Tiếng Cường trầm trầm, ấm áp, không ngừng vang lên trong căn phòng, giống như anh đang độc thoại vậy. Đại ngồi trên ghế, khoanh tay lắng nghe một cách kiên nhẫn, thỉnh thoảng lại xen vào vài câu nói ngắn gọn:
- Nhưng đó vẫn chưa phải lần cuối – Đại lắc đầu, chốt lại một câu sau khi nghe những tâm tình đầy đau khổ của Cường.
- Ừ… – Cường cũng gật đầu cười giống như đồng tình với câu nói ấy của Đại.
- Hôm qua cô ấy đã tới đây thăm ông.
Đại nói tiếp, sau một hồi đấu tranh, cuối cùng anh nghĩ là mình nên cho Cường biết mọi chuyện đã xảy ra.
Nụ cười tươi tắn trên mặt Cường chuyển thành cười khổ, anh lắc đầu:
- Rốt cuộc cô ấy cũng biết.
- Ông đã biết nếu ông chủa động nói cho cô ấy thì tốt hơn để cô ấy bị động biết nó từ một người khác, tại sao ông lại không làm thế?
- Tôi không muốn cô ấy bận tâm vì chuyện này – Cường lắc đầu – Tôi muốn đến tận khi tôi chết đi vẫn có thể làm cho hai mẹ con cô ấy vui vẻ.
- Chứ không phải ông sợ sẽ bị bỏ rơi ngay khi cô ấy biết chuyện sao? Linh không phải người như thế. Hơn nữa ông nghĩ mẹ con cô ấy vui vẻ đến tận khi ông chết đi thì họ sẽ hạnh phúc hơn sao? Nếu chuyện đó đột nhiên xảy ra, và cô ấy, như trước đây, lại là người biết mọi chuyện sau cùng, ông nghĩ cô ấy có thể vượt qua nổi như những lần trước hay không?
- Chính vì cô ấy không phải là người có thể nhẫn tâm bỏ rơi người khác, thế nên tôi càng không muốn cô ấy phải bận tâm vì tôi. Tôi đã nợ cô ấy quá nhiều.
- Hôm qua cô ấy đã tới đây thăm ông. Và mẹ ông cũng ở đây. Ông nên nghĩ mình may mắn vì đã không phải chứng kiến cảnh mẹ ông đánh cô ấy…
- Cái gì? – Cường lên tiếng cắt ngang lời Đại.
- … Bởi vì ông sẽ lại bị khó xử trước hai người – Đại bỏ qua câu hỏi của Cường, tiếp tục nói – Cô ấy rõ ràng là rất sốc. Cô ấy luôn tự trách bản thân mình và dường như đã mất ngủ cả đêm qua khi nghĩ tới ông. Hôm nay tôi đã tới đây nghĩa là mọi chuyện trong quá khứ tôi đã bỏ qua rồi. Chúng ta là bạn thân và dù có khúc mắc gì thì chúng ta vẫn là những người hiểu nhau nhất…
Đại dừng nói, đưa mắt nhìn Cường, dường như Cường đang bị phân tán bởi những lời anh vừa nói. Đôi mắt của Đại chợt lạnh lẽo đi, giọng anh mang đầy sát khí:
- Nhưng nếu mẹ ông còn một lần nào nữa động tới cô ấy, dù chỉ là một sợi tóc, tôi nhất định sẽ không tha cho bà ta đâu.
Mặc dù trong phòng lúc này rất ấm áp nhưng Cường vẫn rùng mình khi nghe những lời này. Anh có cảm giác như nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống theo câu nói này của Đại. Anh hiểu, Đại hoàn toàn nghiêm túc với những lời này.
- Sáu năm trước, bàn tay tôi không đủ lớn, vai tôi không đủ chắc để che chở, bảo vệ và bao bọc cho cô ấy. Nhưng hiện tại, tôi sẽ hoàn toàn tự tin làm được điều đó. Tôi nhất định sẽ không cho bất kỳ ai làm tổn thương tới cô ấy thêm một lần nào nữa, kể cả ông.
Cường lặng đi, ánh mắt nhìn vào vẻ mặt đầy quyết tâm của Đại, sau đó anh nở một nụ cườ nhẹ nhàng, gật đầu:
- Tôi tin ông. Hôm nay tôi muốn nói chuyện với ông, cũng chỉ là muốn gnhe một lời khẳng định này thôi. Tôi tin là ông có thể đem lại niềm vui và tiếng cười mà cô ấy đã bị tôi đánh cắp mất.
Đại khẽ lắc đầu, lần đầu tiên từ lúc tới đây, anh chợt mỉm cười.
- Ông đã lấy đi, thì ông phải trả lại. Chỉ có ông mới có thể giúp cô ấy bỏ đi tảng đá trong lòng lúc này. Tôi nghĩ ông nên chuẩn bị tinh thần nghe cô ấy trút giận đi, cô ấy sẽ sớm tới thăm ông thôi.
Đại đứng dậy, vươn vai vặn mình một cái, sau đó bước tới gần Cường, giơ một tay ra, cười nói tiếp:
- Cái bắt tay hữu nghị này coi như chấm dứt chiến tranh lạnh mấy năm qua giữa chúng ta. Tôi hy vọng sau này sẽ nhận được lời chúc phúc của ông khi tôi cưới cô ấy.
- Thật tự tin – Cường, sau đó cũng vươn tay phải lên – Tôi tin ông làm được điều đó.
Trong căn phòng ấm áp, nắng chiều nghiêng nghiêng xuyên qua khung cửa kính, nhảy nhót trên những cánh hoa cẩm chướng phơn phớt hồng cắm trong một giỏ hoa đặt trên bàn. Gió lạnh hoàn toàn bị ngăn ở bên ngoài, chỉ thấy gió thổi lá cây lay động, cuộc sống không hề ngủ đông mà vẫn cứ tiếp diễn, tuần hoàn, sinh sôi nảy nở.



Cơn giận của người mẹ


Trong khu vực chăm sóc đặc biệt của bệnh viện có một vườn hoa rất lớn, giữa vườn là một đài ph


Pair of Vintage Old School Fru