Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342387

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2387 lượt.

m nó, chỉ nhớ nó, cũng chẳng có mà ăn. Đi rồi mới biết, nó đã trở thành một phần kỉ niệm vô cùng đáng quý trong lòng mình. Ở quê em bây giờ, có ruốc người ta cũng chẳng thèm ăn, khá giả rồi mà, còn mấy ai nhớ tới món ăn ngọt miệng mà đắng lòng này đâu.
- Anh thấy nó rất ngon – Minh nói một câu như an ủi.
- Tất nhiên là ngon rồi – Linh nhoẻn miệng cười – Nếu không ngon sao em dám mời anh ăn. Hì hì, sắp tới sân bãi rồi, đi nhanh lên anh.
Linh nói rồi sau đó rảo bước nhanh hơn. Minh đi theo, ngắm cô từ phía sau. Nghe những lời kể đầy chua xót của cô, bây giờ anh cũng cảm thấy cô nói đúng.
Quả đúng là một món ăn ngọt miệng đắng lòng.



Chạy trốn


Màn đêm đã buông xuống.
Đêm xuân lành lạnh, sương đã giăng khắp miền quê. Trống hội đã ngừng để mọi người chìm vào giấc ngủ. Sân bãi ban ngày đông vui là thế, giờ cũng chỉ còn lác đác ít người. Tiếng trò chuyện về năm mới, mùa màng mới của những người đàn ông lớn tuổi, tiếng cười rúc rích của nam nữ thanh niên trong làng, tiếng củi lửa cháy lép bép, tiếng thở phập phồng của thời gian.
Minh ngồi trước nồi bánh chưng lớn, mắt nhìn chòng chọc vào củi lửa cháy rừng rực phía dưới, khẽ cười. Hôm nay là lần đầu tiên anh được chứng kiến cảnh gói bánh chưng, lần đầu tiên được ngồi trông một nồi bánh chưng thật sự, và cũng là lần đầu tiên anh biết thế nào là gói bánh. Chiếc bánh đầu tiên mà Minh gói được nhìn vô cùng thảm hại, nếu không nói là không hề giống một cái bánh chưng chút nào. Không những nó xiêu vẹo, không hề vuông vắn mà còn ọp ẹp, như Linh nói, là thiếu đi sự vững chãi, chắc chắn của mặt đất. Sau đó Linh vẫn để nó lại, nhờ các cụ trong họ cho cùng vào với nồi bánh đang luộc trước mặt kia.
Nhưng rồi khi nghĩ tới ngày mai, tâm trạng Minh lại chùng xuống. Nếu có một điều ước, có lẽ anh sẽ ước thời gian đêm nay dừng lại, ngày mai không bao giờ đến, và anh sẽ ở bên Linh mãi mãi. Càng tiếp xúc với Linh, anh càng thấy Linh đẹp, không phải là vẻ đẹp bề ngoài, mà là một tâm hồn thuần khiết, lương thiện và đầy hòa ái. Lời yêu nói ra lúc này có lẽ đã muộn rồi…
- Sao anh lại ngồi thừ người ra ở ngoài này thế? – Tiếng Linh vang lên bên tai, sau đó cô ngồi xuống cạnh anh.
- Không có gì… – Minh lắc đầu – Còn em? Vì sao em cười?
- Vì hiếm khi em thấy anh cười lắm. Anh cười rất đẹp mà.
- Anh ít cười lắm hả?
- Ừm… Chỉ có những lúc chơi với bọn trẻ anh mới chịu cười một chút.
- Từ khi còn nhỏ, anh đã lì lợm như thế. Trên anh là hai ông anh, anh cả là một tượng đài cao sừng sững, cái gì cũng giỏi, học giỏi, đánh nhau giỏi, tán gái cũng giỏi. Anh thứ hai thì hát hay, được đi biểu diễn ở phường, rồi quận, rồi thành phố… Anh hay bị đem ra so sánh với hai anh lắm. Thế nên, lúc nào bản thân anh cũng căng thẳng, căng thẳng tới mức không thể cười nổi. Nhưng bây giờ…
Minh quay sang nhìn Linh, ngập ngừng một chút rồi lại tiếp:
- Anh nghĩ anh sẽ là một người đàn ông tốt, một người chồng, người cha tốt hơn họ…
- Ừ… – Linh nhìn anh gật đầu, đưa tay tẽ ra vài hạt ngô ăn thử sau đó nói – Ngô chín rồi này, anh ăn trước đi.
- Em ăn đi, anh nghĩ anh không làm cái này tệ như gói bánh chưng đâu – Minh lắc đầu và thử bắp ngô mà mình đang nướng.
Linh cũng vươn tay thử một hạt ngô trên bắp anh vừa nướng và gật gù khen một câu.
- Em có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?
- À… Tất nhiên rồi. Một anh chàng nhìn như siêu mẫu dừng xe trước cổng, sau đó anh ta trèo qua cổng vào nhà, không thèm nhìn cô gái giúp việc đang ngẩn ngơ lấy một lần.
- Anh có nhìn em mà.
- Đó là liếc, không phải nhìn – Linh cãi lại.
- Ừ, thì cũng là đã nhìn rồi. Còn em, quê mùa, nhếch nhác, da đen, lông mày sâu róm, tóc tai xơ xác… Em cũng khéo ngụy trang đấy chứ nhỉ? Mà khuya rồi, sao em còn chưa về ngủ đi? Con gái thức khuya nhiều không tốt đâu.
- Em còn đang chờ – Linh nhìn chòng chọc vào Minh và buông một câu.
- Chờ gì?
- Chờ anh nói ra chuyện của anh.
- Chuyện của anh? Anh thì có chuyện gì chứ? – Minh vờ ngạc nhiên hỏi lại.
- Thật là không có sao?
- Thật.
- Không sao, em có thể chờ… – Linh cười nhẹ tênh rồi lại quay về với bắp ngô của mình.
Minh thấy cô im lặng không nói nữa thì cũng quay về với bắp ngô trên tay mình. Nhưng gặm được vài miếng, chỉ thấy miệng nhạt thếch, anh lại ngừng lại suy nghĩ. Cuối cùng, anh ngẩng đầu đưa đôi mắt đẹp nhìn vào đống lửa bập bùng trước mắt.
- Nếu anh làm một chuyện gì đó rất tồi tệ, thì em có ghét bỏ anh không?
- Còn xem tâm địa anh xấu xa thế nào đã. Thế nào? Anh đã gây ra chuyện động trời gì vậy?
Nhìn vào đôi mắt thản nhiên của Linh, Minh hơi run lên. Mọi cố gắng đè nén sự sợ hãi từ đêm qua tới giờ lúc này hoàn toàn vô nghĩa, Minh cố gắng để giọng nói không trở nên hoang mang:
- Bọn anh đã đánh nhau…

- Ai? Anh với ai? – Linh nhìn chòng chọc vào anh chờ đợi.
- Bọn cùng tổ đua với anh và bọn cùng tổ đua với thằng đã bắt cóc em hôm trước.
- Cái gì? – Linh sững sờ.
- Không cần bận tâm, không liên quan gì tới em đâu – Minh