Tổng Giám Đốc Chung Nhà, Xấu Xa
Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342380
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2380 lượt.
uổi công việc này. Hay nói cách khác, người ta không còn mặn mà lắm với nghề kinh doanh theo thời vụ lãi ít này, nhất là khi không còn cạnh tranh nổi với những mặt hàng dưa muối công nghiệp – Linh thở dài một hơi.
- Thế hội làng em là hội thi muối dưa à?
- Nhiều lắm, thi gói bánh chưng, dưa hành, gói giò và nấu chè bí đỏ.
- Sao qua Tết rồi còn gói bánh chưng? – Minh cau mày hỏi.
- Lễ hội để đón Tết Nguyên Tiêu mà. – Linh cười.
- Ra vậy. Thế là anh về đúng dịp có hội này hả? Chiều nay à?
- Ừm… Chiều nay bắt đầu. Sau khi gói bánh chưng và giò xong thì sẽ đem luộc. Đêm nay là đêm mọi người tụ tập bên nồi bánh chưng, ăn giò với xôi gấc. Ngày mai sẽ có hội thi cờ tướng, đánh cờ người và cuối cùng là chấm chung khảo.
- Ồ, hay. Vậy chiều nay dẫn anh đi xem. Anh chưa bao giờ xem lễ hội gì, ngoài lễ hội chọi trâu ở Hải Phòng – Minh hứng thú gật đầu.
- Được thôi, hy vọng không làm anh chán là được.
Nói xong, Linh lại quay vào trong bếp với món ruốc cá voi của mình.
Cao lương mỹ vị chính là đây!
Bữa trưa nhanh chóng được dọn ra. Minh nhìn xuống mâm cơm thấy có hai bát gì như bột đỏ au, một bát sánh nước bốc khói nghi ngút, một bát thì khô cong. Một đĩa rau sống để bên cạnh. Còn có một đĩa bánh chưng và giò có sẵn trong tủ lạnh nữa. Linh cười chỉ vào bát sánh nước và nói:
- Đây là ruốc cá voi sốt cà chua, khế xanh và ớt, ăn kèm rau sống.
Rồi cô chỉ tiếp sang bát khô:
- Đây là ruốc rang. Cái này không ăn hết có thể cho vào lọ để ăn dần, giống như ruốc thịt hay muối vừng đấy. Anh ăn thử đi, xem thế nào. Nếu ngon thì em cho vào lọ để anh mang về Hà Nội ăn.
Linh lừ mắt về phía hai cô em đang khúc khích cười rồi đơm cho Minh một bát cơm đầy giục anh.
Dù đã ăn không ít món ăn Ta, Tây, nhưng không có món nào khiến Minh thật sự thích thú và rung động như món ăn lạ này. Nó ngon như vậy, tại sao lại không hề nổi tiếng? Nếu nó có trong thực đơn của nhà hàng Phương Đông, chắc chắn nhiều người cũng sẽ phát điên vì nó như anh thôi.
Điều khiến anh thấy kỳ lạ nhất là hai cô em của Linh lại không hề động đũa tới món này một chút nào, trong mắt còn có sự ngán ngẩm, dường như đã ăn món này quá nhiều tới mức bây giờ nhìn cũng đủ chán rồi.
Nơi này có thể ăn uống xa xỉ như vậy sao? Vậy mà Linh và Nhật Lệ luôn miệng nói là quê nghèo? Minh thầm tự nhủ.
Bữa trưa hôm ấy, một mình Minh ăn hết năm bát cơm rưới nước ruốc sốt cà chua, vét sạch sẽ bát nước sốt cũng như đĩa rau sống ở trên mâm khiến Linh, vốn vẫn chăm lo từng bữa cơm cho anh khi ở Hà Nội cũng phải kinh ngạc.
Anh chàng này có sức ăn đáng sợ thật!
Nghỉ trưa một lúc, đầu giờ chiều, Linh dẫn Minh đi bộ về phía sân bãi tổ chức hội làng. Lúc này tiếng trống hội đã bắt đầu dồn dập như gọi mọi người hãy nhanh nhanh chân mà tới. Linh cũng không vội vã mà vẫn chầm chậm đi như tản bộ. Hai bên đường đã cắm đầy những cây cờ lớn.
- Này… – Minh gọi.
- Sao anh?
- Nói thật đi? Món hồi trưa anh ăn là món gì vậy? Nó ngon như thế, tại sao anh chưa bao giờ nghe thấy?
Linh nhìn anh cười:
- Đồ ngốc. Bộ anh từng nghe người ta xẻ thịt cá voi làm ruốc rồi sao?
- Vậy rốt cục nó là món gì? – Minh ngẩn ra hỏi lại.
- Ruốc – Linh hờ hững đáp.
- Ruốc gì mới được chứ? Cá mập, cá sấu hay ngựa vằn, tê giác?
- Ruốc. Tên con ấy là con ruốc.
- Hả? Thật hả?
- Ừm… Ở biển cũng có một con gọi là con ruốc, nhưng khác con ruốc này. Những thứ màu đỏ nhìn như bột xay ấy chính là con ruốc. Nó rất nhỏ, nhỏ tới mức khó mà nhìn thấy bằng mắt thường, thường sống ở vùng cửa sông nước lợ, xuất hiện vào mùa đông – Linh giải thích – Vì nó quá nhỏ nên trong quá trình vớt lên sẽ lẫn rất nhiều bùn đất phù sa và rác, nên thường một cân ruốc, khi lọc sạch chỉ còn tầm năm đến sáu lạng mà thôi.
Linh nhìn sang, thấy Minh không nói gì, dường như đang cố gắng tiêu hóa những gì cô vừa nói thì lại cười tiếp:
- Khi chưa chế biến, mùi của nó rất tanh. Chính nhờ có khế, gừng, ớt mà mùi tanh bị át đi. Còn ruốc rang, là do em đun kỹ qua nhiều lần, lại cho gừng và lá chanh, rang khô kiệt nước nên mới khử được hết vị tanh.
- Nghe giống con rươi nhỉ? – Minh chợt nói.
Linh cười hỏi:
- Anh thấy con rươi bao giờ chưa?
- Trước đây nghe anh Đại nói về nó nên tò mò, sau khi nhìn thấy thì sợ quá nên nhớ mãi, tới giờ cũng không dám ăn – Minh gãi gãi đầu.
- Thực ra, cùng xuất hiện ở vùng nước lợ, cùng xuất hiện vào những thời điểm đặc biệt, nhưng rươi và ruốc khác nhau một trời một vực. Rươi là món ăn được coi là quý, hiếm, lại rất được ưa chuộng với những người yêu món ăn Việt. Còn món ruốc này, anh có biết nó có một tên khác nữa là gì không?
- Là gì vậy?
- Món ăn của người nghèo – Linh cười và chợt bồi hồi nhớ lại những kỉ niệm cũ.
- Thật sao?
- Ừ, vì nó tanh tưởi, cũng chẳng quá bổ béo. Cả tuổi thơ của em ở vùng quê này đều gắn bó với món ấy. Mẹ thường dỗ dành em là ruốc cá voi. Ăn nhiều tới nỗi phát ngán, cứ ngửi thấy mùi là đã không muốn ăn cơm rồi. Vậy mà đến khi xa quê thì chỉ thè