Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2430 lượt.
má Lâm – Mày… mày… mày…
Ông Phương chỉ nói thêm được ba tiếng này rồi đột ngột mặt ông đỏ bừng, ông đưa tay ôm lấy, và ngã đổ vào người Minh.
- Bố… bố ơi… – Minh gào lên, vội đỡ lấy người ông Phương, nói như quát – Các anh đánh nhau đủ chưa? Còn không mau gọi cấp cứu đi… Bố ơi…
Bí mật của Lâm
Đại thẫn thờ bước vào ngôi nhà đã cháy đen của mình, đến cả cửa cũng không còn nữa, mọi thứ tan hoang, chỉ còn lại màu tro tàn và mùi khét lẹt. Những rèm cửa, giá sách, giường chiếu, tủ,… tất cả đều cháy rụi.
Và cả con gái anh nữa…
Trong phòng của Như Ý cũng chỉ còn lại mấy cái khung sắt của chiếc giường nơi con bé vẫn ngủ.
Không còn gì cả. Mất Như Ý là coi như anh đã mất đi mọi thứ rồi.
Đại ngồi phịch xuống giữa nhà, hai tay chống xuống nền, ngửa người ra, đầu ngẩng lên trần nhà nhám đen, sau khi ôm cái giường chỉ còn lại khung sắt méo mó khóc rống lên một hồi, giờ đây anh cũng chẳng còn sức đâu mà khóc nữa. Vệt máu trên mép do trận ẩu đả với Lâm vẫn còn nguyên, đã khô lại, anh cũng chẳng buồn lau đi.
- Bây giờ có giận thì cũng có làm gì được đâu – Đại thở dài.
- Em là một người cha không đáng được tha thứ – Lâm ngửa mặt lên trần nhà, nói bằng giọng buồn thảm.
- Chú không phải là một người cha – Đại lắc đầu.
- Ừm, có lẽ thế, em đúng là không xứng đáng để xưng là cha của Như Ý.
- Chỉ vì sự nghiệp thôi sao? Có đáng không?
- Không đáng – Lâm lắc đầu – Khi bắt đầu mọi chuyện em đã thấy không đáng, nhưng lại không có cách nào để thú nhận. Em là một kẻ nói dối hèn hạ, càng hèn hơn khi không dám thú nhận những sai lầm của mình. Thật may mắn vì còn có anh.
- Vậy mẹ đứa bé thì sao?
- Em không biết.
- Không biết mẹ đứa bé là ai sao? Vậy Trang biết chuyện này không?
- Trang biết, biết hết. Thực ra, em biết mẹ đứa bé là ai, chỉ là em không biết cô ấy đã đi đâu mà thôi.
- Một mối tình một đêm?
- Không… Em yêu cô ấy.
- A! – Đại bật lên một tiếng sửng sốt, quay sang nhìn Lâm.
- Khi ấy em và Trang vẫn chưa yêu nhau – Lâm giải thích – Vì sự nghiệp của em, cũng vì bảo vệ cô ấy, chúng em buộc phải bí mật mọi chuyện. Cô ấy là một cô gái rất tốt, chỉ là bản thân em lại quá cầu toàn, vừa mong có sự nghiệp, lại vừa mong có được tình yêu đẹp như mơ với người mình yêu.
- Rồi sao?
- Cô ấy nói với em là chúng em đã có một đứa con.
- Như Ý đúng không?
- Ừm, em nghĩ thế. Ngay khi nhìn thấy Như Ý là em nhớ tới cô ấy.
- Mọi chuyện thế nào?
- Khi cô ấy nói cô ấy có thai, em nói em cần có thời gian suy nghĩ. Nhưng có lẽ em đã suy nghĩ và im lặng với cô ấy quá lâu, cô ấy không chờ được. Cô ấy tới gặp em, nói vì bảo vệ sự nghiệp cho em nên đã bỏ cái thai đó và cô ấy muốn chia tay. Em không giữ được cô ấy, nhìn vào đôi mắt cô ấy lúc đó, em chỉ thấy sự khinh ghét và ghê sợ. Cô ấy khinh ghét và ghê sợ em có lẽ vì em quá hèn.
Đại lặng thinh nghe câu chuyện của em trai mình và nhớ tới Như Ý. Một đứa bé đáng thương!
Đại định hỏi mẹ đứa bé là ai thì đột nhiên anh nghe thấy tiếng chó sủa. Tiếng chó sủa làm Đại như bừng tỉnh, chợt nhớ ra từ lúc xảy ra hoả hoạn tới giờ, anh không nhìn thấy Tuyết đâu. Tuyết thông minh như thế, chắc chắn không có chuyện nó chịu chết cháy ở đây rồi. Trong lòng Đại như dậy sóng khi nghĩ tới chuyện này và một hy vọng mong manh nhen nhóm trong đầu anh.
- Tiếng của Tuyết đấy.
Đại vụt đứng dậy và chạy ra ban công. Những cây cảnh ngoài ban công cũng cháy đen một góc. Đại ngó xuống dưới, chỉ thấy con chó trắng đang đứng ở dưới sân khu chung cư, nghển cổ lên sủa ầm ĩ, dưới chân nó còn có một cái gì đó màu đỏ rất nhỏ.
Đại vội vàng phóng một lèo cầu thang bộ từ tầng sáu xuống. Vừa thấy anh, Tuyết vẫy đuôi, cúi xuống ngậm cái vật nhỏ màu đỏ kia lên, phóng tới. Tới gần, nó nhả vật đó ra rồi chồm lên người anh mà hít, mà liếm, cái đuôi ve vẩy đầy mừng rỡ.
- Chó ngoan. Mày không sao là tốt rồi – Đại ôm lấy cổ nó, vỗ về con vật cưng của mình.
- Anh Đại, cái này là… – Lâm nhặt vật màu đỏ lên và đưa cho Đại.
Dù vật đó dính đất, nhìn rất bẩn thỉu nhưng Đại vừa trông thấy đã thốt lên:
- Là giầy len của Như Ý. Sáng lúc đi làm anh đã đi vào chân con bé cho ấm.
Con Tuyết sủa lên mấy tiếng như đồng tình với chủ nó.
- Tuyết, mày vừa ở chỗ Như Ý về đúng không?
Tuyết lại sủa thêm mấy tiếng, ánh mắt nó sáng ngời khi nhìn anh.
- Ở đâu, mau dẫn tao đi – Đại mừng như điên, vội vàng giục nó.
Tuyết vẫy vẫy cái đuôi sau đó quay người chạy thẳng ra khỏi khu chung cư, đi về phía đường lớn.
- Để em đánh xe.
- Anh chạy bộ, chú cứ lái xe theo cũng được – Đại nói rồi sau đó lập tức chạy theo Tuyết.
Mọi sự mỏi mệt trong người Đại lúc này theo hy vọng dấy lên mà hoàn toàn tan biến. Điều kỳ diệu đã xảy ra rồi…
***
- Con bé ngủ chưa Linh? – Tiếng bác Ngân hỏi vọng vào từ ngoài cửa.
- Ngủ rồi bác ạ, chơi cả chiều rồi mà.
- Cháu đã gọi điện cho bố nó chưa? Chắc nhà bên đó lo lắng lắm?
- Cháu gọi rồi nhưng anh ấy không bắt máy. Điện thoại của cháu hết pin nên cũng không gọi ch