Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342433

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2433 lượt.

o người khác được nữa. Thôi để chút cháu chạy về đó xem thế nào. Không biết vụ cháy có lớn không? Mà cũng tại anh ta, đi đâu bỏ cả con ở nhà, hôm nay không phải cháu ốm xin nghỉ ở nhà thì có phải Như Ý nguy hiểm rồi không?
- Thôi, ai muốn như thế đâu cháu. Tranh thủ con bé đang ngủ thì lấy xe anh Kiên chạy về đó xem tình hình thế nào đi.
- Dạ, ơ mà bác có thấy Tuyết đâu không ạ?
- Lúc nãy nó còn nằm trong nhà mà. Con chó đẹp thế, chạy ra ngoài bị bắt thì uổng lắm.
- Nó thông minh lắm đó bác, chắc không chạy xa đâu.
- Ai mà biết được. Mấy khu quanh đây nhốn nháo nhộn nhạo, đủ các hạng người. A, cậu hỏi ai? – Giọng bác Ngân có chút kinh ngạc.
- Cháu…
Tiếng Đại hổn hển vang lên làm Linh vội vàng đi từ trong nhà ra. Thấy anh mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mặt đỏ bừng, hai tay đang chống vào đầu gối thở dốc không ngừng. Trước mặt anh là Tuyết đang nhìn cô vẫy vẫy đuôi. Vừa nhìn là cô hiểu chính Tuyết đã đưa anh tới đây.
- Linh… Như Ý… Như Ý đâu em?
- Nó đang ngủ rồi – Linh bước ra khỏi cửa đáp.
Đại như trút được cục đá đè nặng trong lòng, anh cười một cái rồi sau đó ngồi phịch ngay tại chỗ, mặc cho cơ thể mệt nhoài.
- Anh sao thế? – Linh lo lắng ngồi xuống muốn đỡ anh dậy.
Đại cười lớn rồi đột nhiên ôm ghì cô vào lòng, nói không ra hơi:
- May quá… Cảm ơn em… Cảm ơn em…
Thấy bác Ngân vẫn đang ngồi nhặt rau ở gần đó tủm tỉm cười, Linh đỏ mặt xô Đại ra. Đại quá mệt nên buông thõng tay, thở hổn hển không ngừng, nhưng gương mặt anh lúc này lại vô cùng rạng rỡ.
Lúc này Lâm cũng đã đến nơi. Gương mặt méo mó sưng múp của anh làm Linh kinh ngạc một chút. Thấy Đại vẫn đang ngồi bệt ngay dưới nền đất, khác hoàn toàn so với ông giám đốc lịch lãm ngày thường thì Lâm bật cười. Nhìn vẻ mặt của Đại là anh biết mọi chuyện cuối cùng cũng ổn rồi. Anh lấy điện thoại nhắn tin về cho Minh và chị Tâm để cả nhà yên lòng rồi mới lại quay vào nói với Linh:
- Nếu hôm nay không có em chắc anh ân hận cả đời mất. Cảm ơn em đã cứu Như Ý.
- A, em đang ngủ thì Tuyết sủa ầm ĩ liên tục nên em đã ra mở cửa. Không ngờ thấy khói từ trong nhà anh bốc ra, em chạy vội vào thì thấy mấy giá sách đã bén lửa cháy hừng hực rồi, phòng Như Ý cũng ở cách xa nên không sao. Còn may là cửa sổ mở nên con bé không bị chết ngạt đó. Anh đi đâu mà lại bất cẩn như thế? – Linh cau mày nhìn Đại vẻ trách móc.
- Anh đi làm từ sáng nên có nhờ một cô bạn trông con bé dùm.
- Hiểu rồi, mấy cô bạn gái của anh toàn là mấy cô tiểu thư chỉ bày việc chứ đâu biết làm việc.
- Thôi, thôi, được rồi… – Đại cười – Nhưng sao hôm nay em ở nhà vậy?
- Sáng nay em thấy đau đầu nên đã xin nghỉ.
- Mẹ anh nghe tin thì ngất đi, còn bố anh thì vào viện cấp cứu – Đại nói tới đây liếc mắt nhìn Lâm.
Lời nói của anh mập mờ nên Linh không hình dung được hết ý tứ của nó.
- Sao? Hai bác giờ sao rồi ạ?
- Không sao rồi em! Nếu biết Như Ý vẫn an toàn thì các cụ khoẻ ngay thôi mà.
- Em gọi cho anh để báo tin nhưng điện thoại anh không ai bắt máy cả.
- Anh chạy về vội quá, để quên cả điện thoại ở văn phòng – Đại gãi đầu.
- Thôi, có khi bọn anh đón Như Ý về nhà đã, có gì để nói sau đi – Lâm giục đầy vẻ sốt ruột.
- Ừ, còn phải về giải thích cho bố mẹ nữa đấy – Đại nghĩ tới câu chuyện động trời mà Lâm đã tiết lộ khi nãy thì cũng trở nên nghiêm túc hơn.
- Có chuyện gì sao anh? – Linh ngơ ngác hỏi lại.
- Ừm, chuyện này đúng là hơi rắc rối – Đại ngập ngừng như muốn suy nghĩ xem có nên tiết lộ cho Linh hay không – Thực ra anh không phải bố đẻ của Như Ý, mà là Lâm. Vậy đấy…
- Cái gì?
Linh vừa nghe tới đây thì sắc mặt trở nên trắng bệch, cô hét lên một tiếng thất thanh.



Sóng gió bắt đầu


- Anh vừa nói cái gì? – Tiếng quát lạnh lẽo của Linh làm cả Đại và Lâm đều ngẩn ra, không nghĩ cô lại phản ứng mạnh mẽ với tin tức không mấy liên quan tới mình như thế.
- Anh rất tiếc không thể nói ra chuyện này sớm hơn, nhưng Như Ý đúng là con của anh, không phải con của anh Đại đâu – Lâm cười gượng – Nhưng…
“Chát” tiếng một cái tát vang lên làm Đại và bà Ngân giật nảy cả người. Chỉ thấy lúc này trên cái má sưng bầm của Lâm khi trước lại hằn thêm mấy vết tay đỏ lừ. Cái tát này của Linh đúng là không có một chút chùn tay nào.
- Anh là đồ khốn. Anh còn dám mở miệng tự nhận là bố của Như Ý sao? – Mặc dù vung tay tát Lâm một cách tức giận nhưng khi nói câu này thì mắt Linh rớt ra hai dòng nước, đến giọng cũng không giữ nổi bình tĩnh nữa.
- Linh, chuyện này… – Đại đứng dậy cười khổ – Cũng không nên trách Lâm, chú ấy có nỗi khổ riêng mà.
Linh còn chưa nói hết câu thì phải im bặt khi nhìn vào đôi mắt sắc lạnh của Đại. Đôi mắt như nhắc nhở cô rằng, thà cô lặng im còn hơn tiếp tục nói dối anh.
- Lâm, chú nói đi, mẹ của Như Ý là ai?
- Cô ấy… – Lâm bị hỏi một câu này cũng điếng cả người, lúng túng mãi không nói được.
Mặc dù trước đó anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý để nói ra tên của Nhật Lệ, nhưng lúc này, đối diện với anh trai mình, cũng là một người đàn ông từng yêu cô, Lâm lại