Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2445 lượt.
ia đầu dây.
- Hôm qua đi uống về say quá. Anh tới liền đây – Phong uể oải nhấc người dậy.
- Được rồi, cứ bình tĩnh, chải tóc cạo râu cho đàng hoàng, em sẽ có lý do báo muộn cho anh. Vậy là chưa đọc tờ fax em gửi cho anh đêm qua hả?
- Thầy nghĩ con có nên làm hay không? – Thấy ông Cương vẫn một mực im lặng, Linh đặt chén trà xuống, nhẹ hỏi.
- Con làm ta chợt nhớ đến bố của con. Ngày ấy khi quyết định góp vốn làm ăn, bố con cũng từng tới hỏi ta một câu như thế.
- Vậy khi ấy thầy nói thế nào?
- Ta can ngăn. Ta nói với ông ấy rằng ông ấy không thích hợp với việc kinh doanh. Tính tình của ông ấy hiền lành, lại dễ bị lừa phỉnh. Ta chỉ sợ ông ấy sẽ bị người ta lừa gạt. Nhưng bố con đã không nghe thầy. Tình bạn giữa chúng ta cũng cứ thế mà rạn nứt theo.
- Thầy chưa bao giờ kể với chúng con về chuyện đó. Tại sao hôm nay thầy lại nói với con chuyện này?
- Hai năm trước, Nhật Lệ cũng đến hỏi thầy, và thầy đã kể cho nó nghe. Ta nghĩ nếu cứ để con tự mình lần mò, có thể sẽ làm con lạc đường, không bằng nói ra một lần cho con hiểu.
Linh im lặng, cúi nhìn chén trà đã vơi đi một nửa, nước trà xanh biếc, trong vắt, cô có thể nhìn thấy rõ cả đôi mắt mình in trong đó.
- Bố con quả nhiên bị lừa, mọi tiền bạc ông ấy đổ vào kinh doanh cuối cùng đều mất hết. Trước ngày đưa cả nhà về quê, ông ấy có tới gặp thầy. Thầy khuyên ông ấy ở lại, cùng thầy mở lớp dạy nấu ăn nhưng có lẽ do cảm thấy xấu hổ mà ông ấy đã từ chối. Trong lần gặp gỡ sau cùng đó, bố con đã cho thầy biết một bí mật, bố con nói ông ấy có một đứa con rơi.
Linh tưởng như mình nghe nhầm, nhưng khi nhìn vào gương mặt đã có vài nếp nhăn của ông Cương, cô biết điều ông vừa nói là sự thật.
Bố cô có một đứa con riêng sao? Mẹ cô có biết chuyện này hay không? Tại sao bố cô lại đi nói với ông Cương mà không dám thừa nhận với ba mẹ con cô? Linh cố gắng trấn tĩnh, nhưng đôi mắt cô thì hiện rõ vẻ hoảng hốt.
- Con bình tĩnh hơn Nhật Lệ nhiều – Ông Cương thở dài – Lúc nghe ta nói mấy lời này, nó đã hét ầm lên, nói không tin, sau đó còn khóc lóc.
- So với những chuyện con đã trải qua, thì chuyện này quá đỗi bình thường – Linh bình tĩnh nói – vậy người con rơi của bố con, thầy có biết không?
Ông Cương lắc đầu:
- Ông ấy không nói gì về đứa trẻ đó. Thầy chỉ nghe bố con nói, trước khi quen và cưới mẹ con, ông ấy có yêu say đắm một cô gái. Nhưng sau đó cô gái ấy đi lấy chồng, một người đàn ông giàu có. Trước khi lấy chồng, cô ta đã có thai, và cái thai đó là của ông ấy. Sau đó cô ta đẻ ra một đứa con trai, hai người vẫn lén lút qua lại với nhau, bất kể việc ông ấy đã có ba mẹ con con.
Nghe ông Cương kể đến đây thì nước mắt đã giàn giụa trên mặt Linh. Cô làm sao có thể tin được, người cha mà cô luôn kính ngưỡng lại có thể phản bội lại mẹ con cô mà vẫn không quên đi người phụ nữ đã có chồng kia. Sao ông có thể đối xử với ba mẹ con cô như thế được?!
- Ngôi nhà cũ của các con, cũng là ông ấy sang tên lại cho người phụ nữ và đứa trẻ đó, coi như bù đắp cho họ. Sau này thầy có đi tìm hiểu xem họ là ai, nhưng ngôi nhà đã được bán lại cho người khác. Đã qua mấy lần đổi chủ nên bây giờ thầy cũng không biết chủ nhân của nó là ai nữa – Ông Cương lắc đầu thở dài.
Sự thật này như một tảng đá đè nặng trong lòng ông, giờ phút này có thể nói ra được cho Linh biết, ông cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Nhưng việc này lại làm tổn thương sâu sắc đến Linh, điều ấy lại làm cho ông thấy áy náy.
- Vậy còn người đã lừa ông ấy, thầy biết không?
Ông Cương nhìn Linh, rốt cuộc ông lắc đầu thay cho câu trả lời.
- Cám ơn thầy – Linh đưa tay lau nước mắt trên má.
- Giữa chúng ta mà con còn nói lời cảm ơn hay sao? Thầy thực không muốn làm con đau lòng, nhưng nếu thầy không nói thì thế nào sau này con cũng có thể tìm hiểu được. Nói sớm một chút cũng tốt, nếu đã biết vậy rồi, thôi quên đi, con sống cuộc đời của con, đừng bận tâm về quá khứ nữa – Ông Cương thở hắt ra.
Linh chậm rãi gật đầu. Sự thật ngày hôm nay mặc dù chưa quá mức chịu đựng của cô, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ làm Linh cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Tại sao bố đã muốn giữ bí mật với gia đình rồi, vậy còn nói với thầy làm gì? Để thầy có thể giúp đỡ cho mẹ con họ sau này, hay là muốn sau này thầy nói lại cho hai chị em cô? Trong lòng ông, rốt cuộc là bên nào nặng, bên nào nhẹ? Người đàn bà và đứa con kia liệu có thật sự quan trọng hơn ba mẹ con cô hay không? Linh không biết, mãi mãi sau này cô cũng không biết. Bố đã mất, cô không cần phải oán hận ông làm gì. Cô chỉ cảm thấy thương cảm cho mẹ, mẹ đã sống một cuộc đời đầy hi sinh vì bố, còn ông thì lại nhẫn tâm đối xử với mẹ như thế.
- Hôm nay con sẽ ở lại ăn cơm với thầy chứ? – Ông Cương chuyển chủ đề.
- Vâng, cũng lâu rồi con và thầy không cùng ăn cơm với nhau – Linh gật đầu nhưng có vẻ như cô vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi câu chuyện vừa rồi của ông Cương.
Cô ngồi thêm chốc lát, sau đó dứt khoát đứng dậy. Vừa đi ngang qua khu dành cho học viên, cô chợt nghe có tiếng gọi. Quay đầu lại, chỉ thấy Thủy chạy về phía cô.
- Cậu tới thăm thầy s