XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2444 lượt.

ao?
Không để ý tới vẻ mặt còn đỏ ửng lên vì khóc của Linh, Thủy tíu tít hỏi han. Việc Thủy được lọt vào tới vòng trong cùng của Master Chef khiến cho các học viên trong Đạo Quán vô cùng phấn chấn. Thủy mới theo học ở đây không được lâu, nhưng những gì cô đạt được cho tới lúc này đã làm không ít người ngưỡng mộ.
- Ừ – Linh gật đầu – Còn cậu, cuộc thi không khó khăn gì chứ?
- Tớ tới xin thầy vài lời khuyên trong vòng cuối thôi – Thủy cười.
- Cố gắng nhé!
- Có một người như cậu làm mục tiêu phấn đấu, tớ đương nhiên sẽ phải rất cố gắng – Thủy gật đầu.
- Ừm, vậy hẹn gặp lại cậu trên trường quay. Tớ phải đi chợ đây – Linh chấm dứt câu chuyện bằng một câu chào dứt khoát.
- À, khoan đã – Thủy ngập ngừng ngăn cô lại – Sau khi cuộc thi kết thúc, tớ có thể tới học việc với cậu được không?
Linh thừ người ra suy nghĩ, sau đó lắc đầu:
- Tớ nghỉ làm ở nhà hàng rồi. Giờ tớ làm ở một quán ăn nhỏ, không có gì để học cả.
- Cũng không sao, tớ vẫn sẽ học. Bắt đầu từ cái nhỏ nhất như vậy cũng rất tốt. Cậu đồng ý nhé! – Thủy nài nỉ.
Không muốn câu chuyện dài thêm, Linh miễn cưỡng gật đầu:
- Cũng được. Vậy rảnh thì cậu tới đây tìm tớ. Quán bắt đầu mở sau hai ngày nữa – Linh lục trong túi xách, lấy ra một tờ giấy nhớ và một cây bút, sau đó ghi lên đó địa chỉ của quán ăn mà cô và Đại chuẩn bị mở.
- Ừ, tớ nhất định sẽ tới.
Thủy gật đầu cười rất tươi trong lúc nhìn bóng Linh xa dần.
Tại văn phòng của bà Phượng, một vị khách không mời đột nhiên xuất hiện.
Đối lại với vẻ mặt đằng đằng sát khí của bà Phượng, Phong lại vắt chân ngồi ung dung như thể đây là văn phòng của anh chứ không phải của người mà bản thân vô cùng căm ghét kia. Bà Phượng không hiểu tại sao đột nhiên Phong lại tới tìm mình, nhưng bà chắc chắn anh tới không có mục đích tốt đẹp gì. Sau khi Cường bị điều chuyển khỏi Winter, bà Phượng đã làm ầm lên với ông chồng mình nhưng vẫn không thể lay chuyển được quyết định đó của hội đồng quản trị. Winter là nơi tổ chức Master Chef, còn Phong là người đã mang cơ hội tổ chức tới cho tập đoàn, không có lý gì lại không thể đưa hắn lên ghế Giám đốc điều hành của khách sạn này được. Cuộc thi này tổ chức tại Winter, nó không chỉ mang đến lợi nhuận khổng lồ, mà còn mang tới danh tiếng và khẳng định thêm thương hiệu cho tập đoàn, đương nhiên người có công nhất trong truyện này không thể không có quyền lợi gì.
- Mẹ cả, mẹ không cần nhìn con như thế, con không phải là kẻ thù đâu – Phong nhếch miệng cười khi thấy thái độ đầy thù địch của bà Phượng dành cho mình.
- Ai là mẹ của mày – Bà Phượng nghiêm giọng phản bác.
- Đó là mẹ không chịu nhận, không phải con không muốn – Phong nhún vai – Làm người trong nhà còn dễ nói chuyện, một khi đã coi nhau như người dưng thì không sòng phẳng cũng khó lắm.
- Mày đừng tưởng đẩy được con trai tao ra khỏi Winter là nắm được tập đoàn này trong tay. Tao nói rồi, tên tập đoàn là do tao đặt, và nó chỉ thuộc về con trai tao.
- Con không thích nói chuyện về công việc lúc này. Con tới để hỏi mẹ về một người, hy vọng mẹ cho con chút thông tin – Phong vẫn mang vẻ mặt đầy thưởng thức nhìn bà Phượng.
- Tao chẳng quen người nào mà mày có thể tìm hết. Mày cút khỏi phòng làm việc của tao, đừng để tao phải gọi bảo vệ tống mày đi.
- Con đã nói người đó là ai đâu mà mẹ vội từ chối. Hơn hai năm trước, có một cô gái tới văn phòng này tìm mẹ, nói rằng mẹ là nhân tình của bố cô ta, còn thằng em quý hóa của con chính là anh trai cùng cha khác mẹ của cô ta. Con chỉ muốn hỏi xem cô ta là ai mà thôi – Phong thản nhiên nhìn bà.
Bà Phượng đang vươn tay cầm lấy điện thoại định gọi bảo vệ thì đột nhiên sững lại, máy điện thoại tuột khỏi tay, rơi xuống đất kêu “cạch” một tiếng.
- Mày nói cái gì? Bà Phượng tưởng mình nghe nhầm, bèn hỏi lại.
- Con không nghĩ là mẹ bị nặng tai ở tuổi này – Phong lắc đầu, từ chối nhắc lại.
- Tao không biết mày đang nói chuyện gì, cút ra khỏi đây mau – Bà Phượng quát lên.
- Được, mẹ không biết, vậy con đi hỏi Cường, chắc cậu ta biết chứ nhỉ? – Phong bình thản đứng dậy.
- Mày đứng lại đó. Tao cấm mày đi tìm con trai tao nói nhảm.
- Là mẹ ngoan cố thôi. Con chỉ muốn hỏi thăm về cô gái đó.
- Tao không biết nó. Nó đến vu khống nên tao đã tống cổ nó ra ngoài – Mặt bà Phượng đột ngột chuyển sang trắng bệch.
- Vu khống ư? Phong nhếch miệng cười – Vậy mà con nghe nói, mẹ không những không đuổi cô ta đi, mà còn thừa nhận tất cả. Sau đó mẹ còn nói với cô ta rằng tất cả mọi chuyện chỉ là do mẹ bịa ra. Cường thật ra vẫn là con của ông già, mẹ chỉ bịa ra để chiếm đoạt tài sản và căn nhà của người đàn ông kia.
- Là nó, chính con thư ký của tao đã ton hót với mày phải không? – Bà Phượng rít lên giận dữ, gương mặt xinh đẹp lúc này méo mó vì cơn giận nhìn vô cùng đáng sợ.
- Mẹ quan tâm nhiều đến thế làm gì? Chẳng phải cũng tại mẹ mới ra cơ sự này hay sao? Chỉ vì mẹ ghen với cô ta, nghi ngờ cô ta léng phéng với ông già, nên không những đuổi việc cô ta, mà thậm chí còn cho người tới đánh ghen nữa. Nuôi chó không tốt thì đừng trá