XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342823

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2823 lượt.

giật mình vì lỡ miệng, vội xua tay:
“A, không có, không… phải”.
“Còn nói dối thì tối nay tôi sẽ khiến em không thể bước nổi xuống giường”. [(=.=) Mấy zai đẹp trong ngôn tình toàn lấy cách này ra dọa các nàng và xem ra khá hữu dụng'>.
Ôi trời! Lấy cách này ra để dọa mình! Tổng giám đốc Mộc thừa thông minh mà!
“À…”. Cô vò đầu. “Tối qua do chân bị thương không đi được nên tôi đã gọi điện cho Bắc Hàn, sau đó anh ấy đến nhà thấy tôi bị thương nên băng bó cho tôi”.
“Còn gì nữa không?”. Mộc Duệ Thần nheo mắt lại. “Em chắc em không nói dối?”
Ánh mắt thẩm tra và phán quyết lướt qua Ngải Ái khiến cô lạnh run. Cô rụt vai:
“Còn hôn nữa”.
“Tốt lắm”.
Mộc Duệ Thần cười lạnh băng:
“Em nói tôi nên phạt em thế nào đây bé? Hay tôi đi tìm gã kia tính sổ”.
Ngải Ái lật đật xua tay, khẩn khoản:
“Đó chỉ là nụ hôn ngoài ý muốn thôi mà. Thật đấy. Bắc Hàn là người tốt. Cậu đừng làm hại anh ấy”.
“Em lại còn đi bênh vực cho anh ta”. Mộc Duệ Thần đẩy bật cửa xe ra. “Tôi phải đi cảnh cáo gã. Em là người phụ nữ của tôi”.
“Đừng đi mà…”. Ngải Ái ôm chặt anh, hốt hoảng. “Cậu đang bị thương nặng chắc là chưa khỏi hẳn đâu. Đừng có làm thế. Lỡ vết thương bị động thì sao hả?”
Mộc Duệ Thần nhẹ giọng hỏi:
“Em đang lo lắng cho tôi?”
“Đúng thế”. Cô quay gương mặt ửng hồng sang chỗ khác. Tôi đã bị Mộc hồ ly mê hoặc, không lo lắng sao được?
“Được, tôi nghe em lần này”.
Tâm tình anh tốt hơn hẳn, nhéo mũi cô rồi hôn lên đó. “Không đi nữa”.
Ngải Ái căn răng ngẩng khuôn mặt đỏ lựng:
“Ngay cả lần sau cũng không đi có được không. Bắc Hàn là bạn của tôi. Anh ấy luôn quan tâm tôi, đừng hại anh ấy…”
Thấy anh không lên tiếng, cô cam đảm nói nhưng nghe còn thua cả tiếng muỗi kêu:
“Tối nay cho cậu… muốn làm gì tôi thì làm…Nhé… Được chứ…”. Cậu ta đang bị thương chắc cũng không hùng hùng hổ hổ được.
Mộc Duệ Thần nhìn cô mỉm cười:
“Bé con!”
“Hả?”. Cô ngẩng đầu lên.
“Không phải nói xạo”. Anh bật cười. “Sau này… Em nên chủ động quyến rũ tôi nhiều hơn. Cách này khá hữu dụng với tôi”.
Nói xong, anh phì cười rồi quay mặt đi, tâm tình phấn chấn tiếp tục lái xe đi.
Ngải Ái thấy xấu hổ hết sức, từ tai xuống chân như cây pháo có thể nổ tạch tạch bất cứ lúc nào.
Những cửa hàng mỳ bò vừa ngon vừa rẻ mà Ngải Ái giới thiệu không hề lọt vào mắt xanh của tổng giám đốc Mộc. Anh gạt phăng tất cả, cuối cùng phải điều chú Giản tới căn nhà trọ nhỏ bé của Ngải Ái để chế biến thức ăn.
Trong phòng bếp vang lên những âm thanh bận rộn. Ngay sau khi Mộc Duệ Thần và Ngải Ái ra khỏi xe, anh liền bế cô vào trong phòng ngủ, đóng sầm cửa lại rồi ngồi cạnh nhau trên giường.
Ngải Ái sượng sùng khi nghĩ tới câu lúc nãy mình nói, rất muốn phá cửa sổ nhảy bổ ra ngoài, nhất là lúc này Mộc Duệ Thần cứ nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt nóng rực như lửa càng làm cho cô nóng hết cả ruột gan.
“À…”. Ngải Ái ngồi xích qua một bên do không muốn ngồi gần Mộc Duệ Thần quá. “Hay là, chúng ta ra ngoài kia…”
“Ở ngoài đó quá ồn ào”. Mộc Duệ Thần cắt ngang, vươn tay về phía cô cau mày. “Này… Em sắp rớt xuống giường”.
“Úi!”. Ngải Ái không dịch người nữa, cười gượng rồi đứng dậy, bước xịch lui đụng tường. “Tự nhiên tôi muốn coi TV, hay tôi ra ngoài coi TV nhé…”
“Được thôi”. Mộc Duệ Thần nhếch môi cười. “Bây giờ nếu em ra ngoài kia xem TV vậy thì không chỉ đêm này để tôi muốn làm gì em thì làm, mà cả đêm mai, rồi tất cả các đêm…”
Đe dọa người khác quá đáng rồi nha!
Ngải Ái vừa định nhấc chân lên liền rụt lại, lúng túng nói:
“Chẳng lẽ… Từ nay về sau cậu đều ở đây???”
171.
Mộc Duệ Thần không trả lời. Ánh mắt của anh hàm ý: Vậy em bảo tôi ở đâu?
Ngải Ái gật đầu:
“Thật ra cậu cần gì phải như thế này… Nhà cậu ở Mỹ còn nhà tôi ở đây. Chúng ta là hai người thuộc về hai thế giới khác nhau. Tại sao cậu lại gạt bỏ chốn cao sang phú quý mà ở nơi nhỏ bé này làm gì… Tôi không hiểu…”
“Đúng vậy, em không hiểu”.
Mộc Duệ Thần đứng dậy, đi mấy bước tới trước mặt cô, vươn tay ra ép cô vào tường, cúi đầu xuống:
“Em không hiểu bất kỳ điều gì vì em rất ngu ngốc, không phải sao?”
Tay anh lướt xuống eo cô, ép sát cơ thể cô vào người anh:
“Bé con, tôi sẽ không để em phải thấy hối hận khi quen tôi…”
Ngải Ái mờ mịt hỏi:
“Nói vậy… là sao?”
“Có nghĩa là…”. Mộc Duệ Thần hôn lên trán cô. “Cho dù tôi bắt buộc em hay không quan tâm tới cảm xúc của em, chỉ bởi vì tôi muốn em luôn ở bên tôi…Tại sao chỉ vì vậy mà em lại tức giận với tôi? Tại sao?”
Cô ngước mặt lên nhìn sâu vào ánh mắt chân thành của Mộc Duệ Thần, hai tay bất giác ôm lấy anh:
“Cậu có thể không quan tâm tới bất kỳ điều gì nhưng tôi thì không… Tôi không thể sống với cậu ở đây. Nếu cậu vẫn không hiểu tôi đang nói về vấn đề gì thì tôi có thể hỏi cậu hai câu này không?”
Anh gật đầu.
“Tôi sống chung với cậu rồi cậu sẽ lấy tôi chứ? Hay người cậu sẽ kết hôn không phải tôi?”
Im lặng một lúc, mặt anh tối sầm lại, gật đầu:
“Người mà tôi sẽ lấy làm vợ không phải em”.
Vẻ đau thương xuất hiện trong đôi mắt của Ngải Ái, cô nghẹn giọng:<