Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2818 lượt.

“Ừ!”. Tĩnh lặng như nước. “Có gì kỳ quặc nào?”
Ngải Ái hết hồn lảo đảo suýt nữa thì té dập đầu:
“Hai người vừa mới gặp nhau đã nắm tay nhau thì giống như đang yêu quá đi. Như vậy không kỳ quặc hả? Chắc tôi sẽ bị ánh mắt của các bạn nữ trong lớp giết chết mất”.
Mộc Duệ Thần đột nhiên quay đầu sang, nhìn cô không chớp mắt.
“Đang yêu?”. Một lúc sau, anh mở miệng nói ra một câu, ý nghĩa sâu xa. “Em vốn là người phụ nữ của tôi, đừng nói mấy câu tầm phào”.
“Nhưng…”
Tay chợt nhói đau do bị Mộc Duệ Thần bắt đứng dậy. Ngải Ái la lên một tiếng.
Hai người đứng cạnh nhau, cô chỉ đứng tới cánh tay anh. Tay cô bị anh cầm giơ lên nên cô phải nhón chân trong khi chân đang bị thương nên thành ra đứng không vững.
“Chúng tôi”. Mộc Duệ Thần bình tĩnh tuyên bố với cả lớp. “Đang yêu”.
Tất cả các sinh viên trong lớp nháy mắt cứng đờ, hóa đá.
Ngải Ái hoảng hốt quay sang nhìn Mộc Duệ Thần:
“Cậu…”
Eo đột nhiên bị một lực tác động mạnh. Mộc Duệ Thần ôm cô, nhắm thẳng môi cô mà hôn, sau đó quay mặt nhìn cả lớp. “Vậy đấy!”
Tất cả các sinh viên đều nhìn cả hai với ánh mắt như đang nhìn hai con quái vật chạy ra từ Công viên kỉ Jura.






Ngải Ái có cảm giác mình thật đáng thương. Thế giới này còn chưa cho cô quyền lựa chọn đã đẩy cô về vòng tay của tên điên này.
Cô nhìn về phía mọi người đang như hóa đá, nhận ra có một người bình thường liền cuống quít phát tia S.O.S.
Thang Tiểu Y tức giận trừng mắt với Ngải Ái. Con làm mẹ rất đau lòng. Con chân ngoài còn dài hơn chân trong. Về nhà mẹ sẽ cho con ăn dây thừng lằn lưng.
Mộc Duệ Thần thả tay cô ra, giơ tay nhìn đồng hồ:
“Còn tiết nào không?”
Sau đó, cả hai cùng đi ra ngoài.
Mộc Duệ Thần ôm Ngải Ái đi khắp sân trường, đặt vào trong chiếc xe thể thao đỗ trước cổng trường. Hiển nhiên, tin tức Ngải Ái cặp kè với sinh viên trường Havard đã loan ra khắp toàn trường, chỉ trong một ngày mà tiếng tăm của cô ai cũng biết.
Ngải Ái nằm úp mặt vào cửa kính xe nhìn các bạn thở dài:
“Như thế này đã vừa lòng cậu chưa hả?”
“Tôi thấy đâu có gì là không ổn”. Anh thờ ơ trả lời, cúi người cầm chân cô lên, nhỏ giọng hỏi. “Chân bị sao vậy?”
“Chả sao cả”. Cô không quay đầu lại, cứ thế đáp. Cô không muốn nhắc tới việc mình cãi nhau với Mộc Lị Vi.
“Do Mộc Lị Vi phải không?”. Anh không tra hỏi gì nữa, cho cô ngồi trên chân mình. “Đừng nói gì cả. Tôi hiểu em, bé con”.
Lòng Ngải Ái thấy rối ren. Anh biết thừa cô nói dối, còn nói chính xác tất cả mọi chuyện cứ như là hiểu cô cặn kẽ.
“Cậu hiểu tôi đến thế à?”. Cô dựa vào ngực anh, cảm nhận được hơi thở của anh, đột nhiên muốn òa khóc. “Mộc Duệ Thần, nhưng tôi lại ghét cậu”.
“Tại sao?”. Anh vòng tay ôm cô như ôm bảo bối. “Không được ghét tôi”.
“Tại vì…”. Mũi cay xè, bắt đầu rơm rớm nước mắt. “Tối qua cậu đuổi tôi một thân một mình ra khỏi bệnh viện trong khi chân lại đang rất đau. Không có tiền đi taxi về mà nhà thì rất xa, quanh cảnh xung quanh tối thui. Rất may là có một cô bé kỳ quái… Mà cậu chảy nhiều máu quá, thở không ra hơi. Tôi đã rất sợ… Sợ cậu chết…”
Đôi mắt đen của Mộc Duệ Thần chợt lóe lên ánh sáng đủ màu sắc ấm áp. Anh hôn lên trán cô:
“Nếu tôi chết thì người trước mặt em bây giờ là ai nào?”
“Ừm…”.
Cô đưa tay chùi nước mắt nhưng vẫn không ngăn được nước mắt tiếp tục trào ra, cuối cùng chôn mặt vào chiếc áo sơ mi trắng của anh, trì trét nước mắt và nước mũi tèm nhem, òa khóc nức nở:
“Do cậu… Do cậu hết Mộc Duệ Thần”.
Trên đầu phát ra tiếng cười hì, Ngải Ái ngước mặt lên nhìn nụ cười có phần mỉa mai của Mộc Duệ Thần.
“Ngốc ghê, đúng là cô ngốc”.
Anh vuốt đầu cô rồi đẩy vào ngực mình.
“Muốn ăn gì hả cô ngốc?”
Ngải Ái muốn cãi lại rằng cô không phải cô ngốc, muốn nói Mộc Duệ Thần chính là thằng điên. Nhưng nhìn nụ cười rạng rỡ trên môi anh, nghe giọng nói dịu dàng của anh khiến đầu óc cô mê mẩn… Tuy đắm say bởi nụ cười của anh nhưng cô vẫn có thể biết rằng anh đã trưởng thành và đẹp trai thế kia… Đôi môi quyến rũ kia khiến người ta rất muốn cắn một cái.
Lắng tai nghe hết những gì anh nói, cho dù anh gọi cô là cô ngốc cũng chẳng sao, cô nghe hàng vạn lần có lẽ vẫn còn muốn nghe nữa.
Ngải Ái chớp hàng mi khô khốc chăm chú nhìn Mộc Duệ Thần. Trong mắt anh, có bóng dáng của cô ở trong đó.
“Này bé, bé đang nhìn gì?”
“Nhìn…”. Ngải Ái giật mình rụt cổ rồi nói lớn. “Hồ ly tinh”.
“Gì?”. Mặt Mộc Duệ Thần tối thui, tức giận nói. “Em có giỏi thì nhắc lại xem?”
Chính xác là một con hồ ly tinh khiến người ta mê muội, Mộc hồ ly.
“À, không… không có gì đâu… Tôi muốn ăn… Ăn mỳ bò. Xuất phát thôi”. Cô cúi đầu nói mấy câu rồi chẳng dám lên tiếng nữa.
Mộc Duệ Thần đẩy cô qua một bên, khởi động xe lạnh lùng nói:
“Trước hết phải tới bệnh viện kiểm tra vết thương ở chân em”.
“Không sao đâu mà… Chân tôi đã được giáo sư Bắc giỏi giang băng bó cho rồi, sẽ nhanh…”
Kít! Tiếng thắng xe điếc tai.
Mộc Duệ Thần quay sang nổi cáu:
“Em nói tối qua em gặp gã đàn ông kia?”
Ngải Ái


XtGem Forum catalog