XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342763

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2763 lượt.

ay, trả lời:
“Thiếu gia, còn khoảng ba tiếng nữa sẽ hạ cánh”.
“Tốt, đến lúc đó sẽ luôn bị ghét người khác phá rối giấc ngủ”. Bắc Hàn rút tay lại, tiện tay cầm một quyển sách tâm lý lên đọc. “Thanh Dạ, cô không cần phải ở đây, ra phía sau nghỉ ngơi đi”.
Thanh Dạ liếc mắt nhìn chiếc violong cũ đặt trên bàn thiếu gia, thiếu gia rất coi trọng nó, hai năm nay đều mang theo bên người.
Nhưng cô chưa từng hỏi về nó, sau đó cô đi ra sau máy bay.
********************
Ánh nắng ban mai rọi vào cửa sổ, chiếu tia óng ánh vào hai người đang ôm nhau ngủ trên chiếc giường lớn, làn da trắng nõn của người con gái và làn da màu đồng của người con trai tạo nên một bức tranh đẹp.
Những lọn tóc xõa xuống eo người con gái và phủ quanh hai người, cô gái rất đẹp say sưa ngủ khiến người khác không nỡ đánh thức cô dậy.
Cách đó không xa chợt phát ra tiếng nhạc chuông điện thoại inh ỏi, cô gái nhướng mày quờ quạng. Tay chạm vào nơi nào đó mềm mại ấm áp, Ngải Ái nhận thấy gối ôm hôm nay rất êm, cô đã ngủ rất say và mơ vô số giấc mơ đẹp.
Nội dung giấc mơ đó thế này: Trong mơ cô đã gặp một chàng trai rất dũng mãnh.
Mặt cô đỏ ửng, từ từ mở mắt ra, đột nhiên há to miệng khi nhìn thấy gương mặt tươi cười đẹp đẽ hấp dẫn bao cô gái.
243.
Gương mặt đó đang ghé sát vào cô, Ngải Ái nín thở, trừng mắt nhìn người đàn ông trong giấc mơ của cô cứng họng.
Đôi môi mềm mại như sợi bông dán lên mũi cô, bên tai nghe giọng anh thì thầm:
“Bé con, dậy rồi à?”
“Tôi đang mơ ư?”
Cô nhìn Mộc Duệ Thần, chớp mắt để xác nhận mình đang trong mơ hay hiện thực.
“Dậy thôi bé cưng”. Giọng nói đó vô cùng chân thật.
“Bé… bé cưng?”. Mặt Ngải Ái chợt đỏ lên, ngồi bật dậy cúi đầu nhìn cơ thể mình, ngực nude, phía dưới nude, cả người nude.
Lại quay đầu nhìn Tổng giám đốc Mộc Duệ Thần đang vặn người bẻ cổ, cũng nude.
“Á á á á á á á á á á á á á……………………”
Tiếng la hét kéo dài tới năm phút có thừa cho đến khi hết hơi mới ngừng lại.
Mộc Duệ Thần dựa vào đầu giường ung dung thưởng thức bộ dạng thất xá thần kinh của Ngải Ái, nghi ngờ hỏi:
“Bé con, mới sáng ra mà em đã tràn trề sức sống vậy ư?”
Ngải Ái nhìn anh hít sâu, bình ổn lại tinh thần vô cùng hoảng hốt:
“Tổng giám đốc, đã có chuyện gì xảy ra?”
“Em nói thử xem?”. Mộc Duệ Thần mỉm cười, ánh mắt xấu xa lướt qua cơ thể trắng mịn của cô.
Mặt Ngải Ái trắng bệch, phẫn nộ:
“Anh… cưỡng…”
“Sai”. Đặt ngón tay trên môi cô khẽ lắc đầu. “Trợ lý Ngải, người chủ động là em”.
“Tôi không tin”. Ngải Ái hét lên, gạt tay anh ra che ngực, kéo chăn đắp. “Tôi muốn ra tòa tố cáo anh, đồ sếp cuồng dâm thích qui tắc ngầm”.
“Vậy em giải thích thế này về những dấu vết này?”
Mộc Duệ Thần chỉ tay từng vết cào trên cơ thể, cổ cũng có, trước ngực, dưới vai có một dấu dâu tây nhìn rất rõ nét.
“Những vết này đều là kiệt tác của trợ lý Ngải”.
Ngải Ái sợ tới mức nghẹn họng, cô đột nhiên che mặt, lẩm bẩm:
“Tôi… không lẽ giấc mơ tối qua là thật”.
Cô chỉ nhớ được rằng mình đã uống ly rượu của Mạnh Á Xuyên, sau đó anh ta nói sẽ đưa cô về nhà, sau đó nữa thì cô không tài nào nhớ được, chỉ biết rằng cô có diễn cảnh nóng dán mác 18+ với Mộc Duệ Thần và cứ tưởng đó chỉ là giấc mơ.
Mạnh Á Xuyên rõ ràng đã nói sẽ đưa cô về nhà sao lại có thể trèo lên giường của Mộc Duệ Thần thế này?
Đầu óc Ngải Ái xáo trộn.
“Trợ lý Ngải, sau một đêm vui vẻ em định không chịu trách nhiệm?”. Giọng nói như quỷ của Mộc Duệ Thần vang lên sau lưng, mặt Ngải Ái đen thui, quay đầu lại một cách máy móc.
Vừa quay đầu thì nhìn thất Mộc Duệ Thần không biết đã ngồi sau lưng cô từ lúc nào, hai tay vòng qua eo, cằm đặt lên vai cô:
Gì mà sau một đêm vui vẻ chứ?
“Tổng giám đốc”. Cô lắp bắp. “Chúng ta cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra được chứ?”
“Không được”
Mộc Duệ Thần nhìn cô không chớp mắt.
“Định không chịu trách nhiệm?”
Đây mà là câu nói từ miệng Tổng giám đốc đào hoa à? Cô là con gái sao lại phải chịu trách nhiệm được chứ?
Ngải Ái thấy không thoải mái muốn né vòng ôm của Mộc Duệ Thần ai ngờ vừa nhích một chút liền bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như muốn ăn thịt người.
“Cấm động đậy”. Mệnh lệnh không chút tình cảm, vòng tay cành siết chặt hơn.
Ngải Ái run rẩy không dám động đậy, mếu máo:
“Tổng giám đốc, anh buông tôi ra đi, để tôi chuẩn bị tâm lý, hai chúng ta hãy bình tĩnh đối mặt với chuyện này được không?”
Mộc Duệ Thần phì cười bên tai cô:
“Anh rất bình tĩnh, cứ thế này đi”.
Hu~~~~~~~ Cô không thể nào bình tĩnh nổi.
“Vậy có thể cho tôi mặc đồ vào không?”
“Có chút rắc rối”. Mộc Duệ Thần chỉ mớ vải rách dưới đất. “Tối qua em đã xé rách quần áo của mình”.
Ôi, phải thật bình tĩnh, hít sâu nào! Cô không phải cầm thú! Không phải. Ngải Ái tự an tủi mình, sau đó nhắm mắt lại hít sâu.
Một lúc sau đó mới bình tĩnh trở lại, quay đầu nhìn Mộc Duệ Thần. “Chúng ta đều là người trưởng thành…”
Anh không ngước mắt lên, lẳng lặng nghe cô nói.
“Đó là tình một đêm”. Cô bình tĩnh nói. “Chúng ta đừng ai giữ trong lòng”.
“Bé con, em luôn vô tình