Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.
ửng:
“Cùng lắm… cùng lắm thì tôi chịu trách nhiệm”.
Mộc Duệ Thần cười rạng rỡ.
**************
Tiếng chuông điện thoại vừa nãy lại phát inh ỏi. Ngải Ái nheo mắt, muốn nhảy xuống giường, không ngờ hai tay bị Mộc Duệ Thần bắt lấy kéo lại rồi đè cô xuống giường, nằm lên trên.
“Nếu đã như thế thì hãy chịu trách nhiệm ngay bây giờ”.
Anh cười, không nói gì nữa cúi đầu xuống cắn lên làn da trắng mịn của cô.
“Khoan đã! Anh định làm gì vậy?”. Ngải Ái hét lên, tức giận nhìn Mộc Duệ Thần nằm trên người mình. “Anh tránh ra, chúng ta còn chưa nói chuyện xong đâu”.
“Trật tự chút đi bé”.
“Anh tránh ra kia! Đừng chạm vào tôi”
“…”
“Sặc…. Anh định làm gì tôi?”
“Bé con”
Anh dịu giọng ra lệnh, ôm cơ thể mềm mại của cô, mỉm cười hạnh phúc. “Ngoan nào”
Ngải Ái nghe tiếng trái tim mình đập dữ dội, nghệt mặt ra:
“Tổng giám đốc, tôi có điện thoại. Có thể là công ty gọi”.
“Ừ”. Tiếp tục cắn, mút da thịt của bé con, mùi vị đã lâu anh không được thưởng thức.
Reng reng reng reng….
“Giờ là điện thoại của anh kìa”
“Ừ”. Tay vuốt ve làn da mịn màng, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu. “Kệ nó đi!”
Ngải Ái ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ treo tường, nhắc:
“Tổng giám đốc, sắp 11 giờ rồi, hôm nay anh có 3 hội nghị quan trọng… Á…”
Miệng bị nụ hôn của anh che kín, Ngải Ái mở to mắt.
A…. Tên này không chịu nghiêm túc làm việc… Ừ… Mà thôi… Dù sao… Đây cũng không phải là công ty của cô.
Nghĩ thế, Ngải Ái vô tư nhắm hai mắt lại, nhẹ nhàng hôn lại anh, mặc kệ Mộc Duệ Thần muốn làm gì thì làm.
Cô nhìn gương mặt đẹp trai sáng chói, trong lòng nghĩ tới khoảng thời gian ngắn ngủi được gặp anh nhưng anh dễ dàng hút hồn được cô.
Tổng giám đốc Mộc quả nhiên là một con hồ ly tinh chuyên đi quyến rũ con người.
*************
Trong sân bay, người đàn ông có đôi mắt màu xanh lam nhìn màn hình chớp nháy không có người nhận, tắt máy rồi để qua một bên, trầm tư.
Đằng sau có một chàng trai trẻ mặc đồ đen nhìn người đàn ông đó, nói:
“Thiếu gia, xe đã tới rồi. Thiếu gia vẫn muốn đợi tiểu thư Ngải Ái sao?”
Tiểu thư Ngải không nghe điện thoại của thiếu gia, điều này thật hiếm thấy.
Người đàn ông được gọi là “thiếu gia” không lên tiếng, đôi mắt đẹp tĩnh lặng không gợn sóng, màu xanh thăm thẳm trong đôi mắt không hề có lực sát thương nào nhưng lại ẩn giấu những bí mật không ai biết được.
Buông cuốn tạp chí xuống, Bắc Hàn thở dài.
“Tôi đoán nhân lúc tôi đi vắng đã có người tới cướp đồ của tôi”.
“Thanh Dạ, gọi Mị, người bạn cũ của cô cho tôi”. Bắc Hàn lẳng lặng nói. “Cho cô ba ngày, không quá khó chứ?”
Thanh Dạ đút tay vào túi quần, hơi nghiêng đầu, mặc không cảm xúc:
“Không cần tới ba ngày, tôi nhất định sẽ đưa được anh ta đến trước mặt thiếu gia”.
“Đừng cố sức, giờ đi đi”.
Thanh Dạ gật đầu, sụp mũ xuống hòa vào trong đám đông đi sang hướng khác.
Bắc Hàn vẫn ngồi chỗ cũ, cầm cuốn tạp chí lên lật xem rồi ném qua một bên, đứng dậy kéo hành lý ra khỏi sân bay. Bên ngoài có một chiếc Benz màu đen đợi sẵn, anh ngồi vào trong xe nghe người lái xe cung kính hỏi:
“Chào mừng thiếu gia đã trở về, về nhà trước hay sao thưa thiếu gia?”
Bắc Hàn tay chống cằm:
“Đi tới nhà cô bé”.
“Vâng, thưa thiếu gia”.
Người lái xe trả lời, quay đầu xe, xe khởi động rồi từ từ lăn bánh về hướng nhà trọ của Ngải Ái, từ từ đi xa dần cho đến khi không thấy đâu nữa.
Trong phòng chờ ở sân bay, cuốn tạp chí ban nãy bị gió thổi tung lật soàn soạt, có thể nhìn thấy một bài báo đăng tin công ty Mộc thị thành lập chi nhánh tại Trung Quốc, nổi bật lên trên đó là ba chữ Mộc Duệ Thần và ảnh của anh.
“Mộc Duệ Thần”
“Anh ở đây”
Ngải Ái nhìn mười ngón tay đan vào nhau của cả hai, nghiêm túc nói. “Anh yên tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm”.
Anh nhíu mày:
“Mong rằng em sẽ không nuốt lời”.
Ngải Ái trừng mắt, đẩy anh ra, ngồi dậy:
“Tôi chưa đồng ý đâu đấy”.
Nói xong, quơ áo sơ mi của Mộc Duệ Thần mặc vào người, nhảy xuống giường, không hề ngoảnh đầu lại đi tới phòng tắm. Hiện giờ có lẽ cô nên suy nghĩ phải chia tay thế nào với Bắc Hàn.
Mộc Duệ Thần không nói gì nữa chỉ nhìn theo rồi cười.
Khi thấy Ngải Ái vào trong phòng tắm, trong đó có tiếng nước chảy, Mộc Duệ Thần mới cầm điện thoại lên thấy có vô số cuộc gọi nhỡ của Mộc Giản.
Nhấn nút gọi lại, nghe giọng nói gấp gáp của Mộc Giản:
“Cậu chủ, máy bay đã sẵn sàng, chủ tịch đang đợi cậu chủ để bàn về việc đính hô, cậu chủ vẫn còn ở khách sạn sao? Nếu muộn hơn e rằng sẽ không kịp”.
“Một lát nữa, tôi sẽ đến”
Cúp điện thoại, Mộc Duệ Thần mặc quần áo chỉnh tề, nhìn dáng người ẩn hiện trong phòng tắm, mắt tối sầm lại sau đó cất bước đi ra khỏi phòng.
Lúc quay lại, đã là ba ngày sau.
Anh cần phải giải quyết xong mọi việc. Hơn nữa, nhất định phải thành công.
Bởi vì có bé con đang đợi anh ở đây.
Bé con, anh sẽ không bao giờ làm tổn thương em nữa, ngoan ngoãn chờ anh quay lại và cưới em.
*****************
Vừa sấy tóc vừa ra khỏi phò