Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2748 lượt.

, “Bạn cứu nó, sau này bạn sẽ không có đường lui…” [Nhà tiên tri nhí'>
Ngải Ái còn quá nhỏ để hiểu. Cô bé ngẩng đầu, đặt ngón tay giữa trán Ngải Ái khẽ nói, “Coi như đây là món quà chia tay của tớ, đoạn ký ức khổ đau này sẽ không còn trong đầu bạn, bạn sẽ quên tất cả”.
Sau đó, Ngải Á i ngủ thiếp đi.
Cô không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó.
Sau khi tỉnh lại, cô nhìn thấy chú Thang nước mắt chảy dài lay vai cô, hét toáng lên, “Là cháu, Tiểu Ái, ta tìm cháu về quả nhiên chính xác, cháu và mẹ cháu giống nhau, sinh ra để trở thành người của Mộc gia. Sau này cháu sẽ là vợ người thừa kế của Mộc gia, cháu đã cứu cậu chủ, may mà có cháu”.
Ngải Ái nhìn giường bên hỏi. “Bạn ấy đâu ạ?”
“Cô bé chết rồi”. Chú Thang trả lời. “Không có vết thương nào, cô bé bị tim bẩm sinh, thuốc khiến tim cô bé không chịu được. Chết rồi”
Ngải Ái biết, buổi tối hôm qua cô bé đã ngủ ở đó, nằm trên ra giường màu trắng như một con búp bê, đôi mắt màu xanh lam xinh đẹp ngắm nhìn
************
Cô vĩnh viên không được nhìn thấy mẹ. Sau khi được kiểm tra rất kỹ lưỡng, cô được đưa trở lại cô nhi viện, có chuyên gia trông coi, lại thành trẻ mồ côi.
Hôm sinh nhật năm tuổi, trong đêm tối yên tĩnh, cô không biết ai đã bất ngờ đột nhập, đánh ngất người kia, đưa cô đến một cô nhi viện xa lạ, với những người xa lạ.
Bắt đầu cuộc sống mới.
Và đoạn ký ức đó đã bị chôn vùi vào nơi sâu thẳm nhất không bao giờ có thể nhớ lại được.
*********
Ngải Ái mở mắt ra, ngơ ngác nhìn trần nhà, đưa tay lên má, ướt đẫm nước mắt.
“Ngủ ngon không?”. Trên đầu phát ra giọng nói nhẹ nhàng của Bắc Hàn.
Cô không biết tại sao mình lại nằm ngủ trong lòng Bắc Hàn.
“Bắc Hàn, rốt cục anh là anh?”
Bắc Hàn cúi đầu nhìn đôi mắt sũng nước của cô.
“Hôm nay cô đã phải suy nghĩ quá nhiều. Có mệt không??”
“Anh và cô bé đó có quan hệ gì?”. Ngải Ái nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh lam quen thuộc. “Bắc Hàn, anh tiếp cận tôi để làm gì?”
Bắc Hàn lấy ra một chiếc đàn violong cũ kỹ nhìn khá đắt tiền.
Anh đưa cho cô, Ngải Ái mở ra xem, bên trong là một bức ảnh chụp, đứng cạnh người con trái khoảng mười mấy tuổi là một cô bé khoảng bảy tuổi, cậu bé có mái tóc đen, cao gầy, còn cô bé mỉm cười xinh xắn, mái tóc dài, hai người nhìn rất giống nhau, cùng có đôi mắt màu xanh lam, không khác nhau mấy.
“Cô bé này…”. Môi Ngải Ái run rẩy, trong đôi mắt là sự hoảng sợ vô cùng.
“Anh là gì của cô bé?”
Bắc Hàn lẳng lặng nói. “Cô bé là em gái tôi”
250.
NHỮNG NGƯỜI QUEN
“Tôi đã nghĩ…”. Giọng Bắc Hàn nhàn nhạt. “Nếu con bé có thể nghe được tin hai chúng ta kết hôn chắc chắn nó sẽ rất vui nhưng thật đau lòng… Nó bị Mộc gia bắt đi khi còn rất nhỏ, rồi chết trong phòng thí nghiệm của Mộc gia…”
Cả người Ngải Ái run lập cập, gập khung ảnh, khiếp sợ không nói được gì.
Bởi vì trong ánh mắt của Bắc Hàn là sự hận thù sâu sắc.
***************
“Tiểu Ái, cô không hận cậu ta?”. Bắc Hàn lạnh lùng nhìn Ngải Ái, giọng nói vẫn bình tĩnh như trước. “Cô có muốn biết tại sao mẹ cô không quay về tìm cô không?”
Cho dù trong lòng đã đoán ra được phần nào, Ngải Ái vẫn cố chấp lắc đầu. “Mẹ… có chuyện quan trọng”.
“Đừng trốn tránh như đứa con nít”. Bắc Hàn nói. “Cô được di truyền nhóm máu hiếm từ mẹ của cô, cho nên người trong Mộc gia đương nhiên không bỏ qua cho cô.”
“Mẹ của cô thà chết chứ nhất quyết không muốn theo cha của Mộc Duệ Thần nên tự sát”.
“Cha của cô không phải chết vì bệnh mà lúc đưa mẹ cô trốn thoát khỏi Mộc gia bị đuổi bắt trúng đạn chết”
“Đứa trẻ năm đó cô cứu chính là Mộc Duệ Thần”
“Cô cứu nó rồi nó lại vứt bỏ cô”
“Trong đời cô, cô tồn tại chỉ vì một mục đích duy nhất là để sinh con nối dõi cho nó”
“Không, đừng nói nữa…”. Ngải Ái đẩy Bắc Hàn ra xa, ôm đầu. “Tại sao lại muốn tôi nhớ lại, tôi không muốn biết, tôi không muốn biết”
Từng câu của Bắc Hàn khiến lòng cô rối như tơ vò, từng nhát dao không ngừng đâm vào cô.
Từng câu từng chữ đều muốn nói cho cô biết.
Ngải Ái, hận hắn đi! Mộc Duệ Thần là kẻ thù lớn nhất cuộc đời này của mày.
“Không!”. Ngải Ái lắc đầu trong đau khổ, mở to hai mắt, quỳ sụp xuống. “Tôi không muốn hận anh ấy..”
“Tốt thôi”
Bắc Hàn ngồi xuống nhìn Ngải Ái hoảng loạn, dịu giọng:
“Cô không hận nó, luôn yêu nó, một lòng một dạ yêu nó trong khi nó lại sắp kết hôn với người khác”
“Bắc Hàn” Ngải Ái không kìm lòng được quát to, kéo áo Bắc Hàn. “Xin anh đừng nói nữa, tôi xin anh”
“Được thôi”
Rất lâu sau đó khi đã bình tĩnh lại, Ngải Ái khàn giọng hỏi:
“Tại sao, anh lại biết rõ ký ức của tôi như vậy?”
“Tôi từng dùng thuật thôi miên để đọc được ký ức của cô”. Bắc Hàn nói. “Cô có liên quan tới em gái tôi nên tôi phải làm thế”
Thấy Ngải Ái không nói gì, anh tiếp tục giải thích. “Cô bé cũng biết thuật thôi miên cơ bản, đây là truyền thống gia truyền, cô bé đã xóa ký ức của cô, đó là nguyên nhân khiến cô quên”
Ngải Ái im lặng.
Cô có cảm giác nơi cô đang quỳ rất lạnh, càng quỳ càng lanh, lạnh tới mức cô không nhớ nổi mình đang ở đâu.
Ngày hôm qua, sau khi ngủ v


XtGem Forum catalog