XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342752

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2752 lượt.

thị là anh, thậm chí không thể xác định được nên gọi người đang ngồi trước mặt là ông nội hay cha…
Gia tộc Mộc thị, coi đàn bà như một công cụ sản xuất ra con người, khiến họ không có bất kỳ quyền lợi gì, nghiễm nhiên trở thành nô lệ.
Giống như người phụ nữ này…
@Thảo nào mà Mộc Duệ Thần từng nói với Ngải Ái là em không thể là vợ tôi. Anh chàng nói câu đó không phải vì không yêu Ngải Ái mà chỉ để bảo vệ cô mà thôi






KHẮC TINH CỦA MỘC THIẾU GIA
Mộc Duệ Thần nghe tiếng lách cách của xiềng xích, lạnh lùng nhìn về phía đó, thấy có một người phụ nữ đang bò vào phòng.
Tóc tai rũ rượi, mặc đồng phục của người hầu, đầu không ngước lên, cẩn thận tỉ mỉ lau chùi sàn nhà. Trên cổ và chân đều bị cùm lại, mỗi khi nhúc nhích phát ra tiếng lách cách. Mỗi lần tiếng lách cách vang lên, Mộc Duệ Thần đều nhíu mày.
Anh hiểu, đây là đòn cảnh cáo của Mộc Thận.
“Mẹ!”. Mộc Duệ Thần cúi người, cung kính gọi người phụ nữ đang quỳ. Bà vờ như không thấy, cắm đầu tiếp tục lau chùi sàn nhà.
“Do anh không muốn em bị tổn thương”. Anh cười. “Giúp em loại bỏ những ký ức không quan trọng”.
“Tôi không có ký ức đó thì tôi còn lại gì chứ…”
Ngải Ái ngước mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, khổ sở thở dài.
“Cho dù anh là Bắc Hàn, người mà tôi luôn tin tưởng cũng không được quyền lấy mất ký ức của tôi”. Mặt cô đỏ lên, Bắc Hàn nhìn cô một lúc lâu không cười nữa.
“Vì tôi biết, cô vẫn còn một đoạn ký ức đau đớn bị lãng quên”.
“Sao…?”
Ngải Ái đột ngột khiếp sợ ngẩng đầu lên, mở to mắt nhìn người trước mắt:
“Anh nói…”
“Ký ức trước khi cô lên năm đã bị lãng quên”.
Bắc Hàn đứng thẳng người, cái bóng đen của anh bao phủ cả người cô.
“Bây giờ tôi sẽ làm cho cô nhớ lại, được không Tiểu Ái?”
Gương mặt anh phủ một tầng sương mù vô hình. Ngải Ái nhìn anh, Bắc Hàn vẫn ôn hòa như trước nhưng cô lại có cảm giác Bắc Hàn thật xa lạ, cứ như đây là một Bắc Hàn mà cô chưa gặp bao giờ.
Cô chưa bao giờ hiểu rõ người đàn ông này.
“Cô bé, đừng có hận tôi đấy”. Anh đặt tay lên vai Ngải Ái, dịu giọng. “Bởi vì khi đã nhớ lại, cô sẽ hận người đàn ông cô yêu, rất hận”.
Ngải Ái nhìn vào đôi mắt xanh thẳm, cả người ngay lập tức rơi vào ảo ảnh, không biết bấu víu vào đâu, chỉ có một màu xanh lam, trầm xuống, trầm xuống… Cuối cùng, hai mắt nhắm nghiềm.
Mộc Duệ Thần… đừng để em hận anh.
Em không muốn quên anh, không bao giờ muốn quên anh.
Hiện tại, em sẽ đem nụ cười và hình bóng của anh mãi mãi khắc sâu vào trong trái tim em. Em hứa đấy.
********
“Tại sao lại đi xe lửa?”
Thanh Dạ cố kìm nén cơn tức giận, nhíu mày hỏi người ngồi bên cạnh trong toa xe lửa đông đúc, ngửi thấy vô số mùi thối hoắc của đàn ông ngộp trong không khí, cô bịt mũi.
“Mộc Dịch Triệt, tốt hơn hết anh đừng có chạy trốn. Tôi muốn quay về trong thời gian sớm nhất nên anh đừng có giở trò”.
Mộc Dịch Triệt ngồi ngay cửa sổ, dựa lưng vào ghế, im lặng không nói gì.
Thanh Dạ nhìn một bên mặt của anh, bắt gặp gương mặt sầu đời liền ngậm miệng lại, không muốn nói thêm nữa.
Cô gục đầu xuống, tay chạm vào chiếc túi màu đen chắn giữa anh và cô. Cô im lặng.
Người ngồi bên cô có đúng là Mộc Dịch Triệt mà cô biết từ khi lên tám tuổi?
Vẻ mặt đó mà cũng có thể là của một gã đa tình được sao?
Không thể nào.
Thanh Dạ quay sang liếc nhìn Mộc Dịch Triệt chợt bắt gặp ánh mắt anh, hung dữ quát:
“Nhìn cái gì?”
Mộc Dịch Triệt tay chống cằm, nhìn gương mặt đỏ lên của Thanh Dạ.
“Cô nhìn tôi trước mà còn hỏi”
“Ai nhìn anh”. Thanh Dạ tức giận nhích người ra xa. “Anh tránh xa tôi ra”.
“Cô bảo tôi đi theo cô”
“Anh ngồi cạnh tôi làm gì, ngồi phía đối diện đi”.
“Chắc chứ?”
“Cút”
“Đồ đệ Tiểu Dạ, tôi đi rồi sẽ có nhiều gã đàn ông xa lạ vừa thối vừa hôi hám vừa thô lỗ ngồi cạnh cô, nếu cô đã nói như vậy thì tôi…”
“Anh ngồi xuống! Không được đi đâu hết”
Thanh Dạ giận dữ trừng mắt. “Mộc Dịch Triệt, anh câm mồm cho tôi, từ giờ không được mở miệng nói chuyện”
“Do cô nói chuyện với tôi trước”
“Câm mồm”
“Ok” Mộc Dịch Triệt nhún vai, quay mặt đi.
N giây sau.
“Mộc Dịch Triệt, anh làm gì đấy?”
“Tôi… Tôi làm sao?”. Mộc Dịch Triệt ngây thơ nhìn tiểu đồ đệ đang nổi bão. “Tôi không có nói chuyện với cô”
“Ai bảo anh cởi nút áo ra…”
“Tôi nóng”
“Gài lại”
“Tiểu Dạ, tôi có đụng chạm gì cô đâu”
“Tôi ghét”
“Tôi…”
Bên hông đột nhiên lạnh toát, Mộc Dịch Triệt im bặt, mắt liếc nhìn khẩu súng đang dí vào thắt lưng, bất đắc dĩ:
“Tiểu Dạ, chừng nào không thể khống chế được đàn ông thì cô không thể nào có thể trở thành sát thủ xuất sắc được”.
“Cả tôi và anh đều đã rời khỏi tổ chức và cũng không còn quan hệ thầy trò, anh đừng có dạy khôn tôi”.
Cô thu súng lại, nhắm nghiền mắt.
“Đề nghị anh giữ trật tự”
Mộc Dịch Triệt thở dài, quay người nhìn ra ngoài cửa, nghĩ bụng. Đồ đệ mà lại nói chuyện với sư phụ thế sao?
Một lúc lâu sau đó, không khí im ắng hẳn.
Thanh Dạ mở mắt, khẽ liếc qua thấy Mộc Dịch Triệt đang ngủ, cởi hai nút