Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2777 lượt.

rong nhà… nhưng giờ có sự xuất hiện của Mộc Duệ Thần khiến cô thấy không được tự nhiên như trước nữa.
Bắc Hàn đưa Ngải Ái vào phòng, để hành lý xuống rồi đóng cửa lại. Chỉ có hai người ở trong phòng nên Ngải Ái hơi lúng túng, sợ anh sẽ hỏi về Mộc Duệ Thần.
“Bắc Hàn… Em… Em hơi mệt. Em muốn nghỉ ngơi… Anh có thể…”
Cô lắp bắp nói né tránh ánh mắt của anh”.
“Tiểu Ái, em đến Mỹ làm gì, gặp ai anh cũng sẽ không hỏi”. Đôi mắt Bắc Hàn tĩnh lặng như hồ nước. “Vì…”
Anh bước tới đứng trước mặt cô để cơ thể cao lớn của anh bao trùm lấy cô.
Anh đột ngột cúi người, đặt đôi môi lên trán cô.
“Liệu chúng mình…. có còn giống trước đây không?”
Một nụ hôn nhẹ nhàng in trên trán cô. Lúc Bắc Hàn nhìn Ngải Ái, thấy cô đứng bất động như bức tượng.
Đôi mắt màu xanh lam nhìn cô đầy lo lắng:
“Anh làm em sợ sao?”
“À…có…”. Ngải Ái cúi đầu. “Do… em không quen lắm”.
Anh cúi đầu xuống, mái tóc nâu lướt nhẹ qua má cô. Mắt anh nhìn cô không chớp, khoảng gần một phút sau đó Bắc hàn đứng thẳng người, ngón tay cuốn cuốn lọn tóc của cô.
“Thôi được rồi… Em về là tốt rồi. Em ngủ sớm đi. Ngủ ngon”.
Ngải Ái sửng sốt. Một lúc sau mới lúng túng gật đầu. “Dạ”.
BỞI VÌ CÔ GIỐNG CÔ ẤY
Lúc Bắc Hàn đi ra khỏi phòng, Ngải Ái thở hắt ra. Đã ba giờ sáng nhưng cô vẫn không thấy mình uể oải.
Bước tới cửa sổ, Ngải Ái hít vào thật sâu mùi hoa cỏ ngoài vườn, suy nghĩ một lúc rồi cầm điện thoại nhắn một tin ngắn ngủn. Đúng ba chữ.
Tôi đến rồi.
Sau đó tìm tới số Mộc Duệ Thần nhưng ngón tay lại ngập ngừng trên nút gửi đi…
Mình có nên thông báo cho cậu ta mình đã đến nơi?
Mà thôi, dù sao mình cũng quyết định không quay lại nữa.
Cô tắt tin nhắn, tắt luôn điện thoại, nằm xuống giường hít sâu rồi thở ra, bắt buộc bản thân phải ngủ đi. Vì ngày mai cô còn phải khỏe như voi để còn đi gặp Thang Thang cho cô nàng thấy cô khỏe mạnh như thế nào.
*************
Trong biệt thự Mộc gia, Mộc Giản dẫn một loạt các cô gái tới trước phòng đọc sách gõ cửa, khẽ nói:
“Cậu chủ, những cô gái chủ tịch đưa tới đã đến”.
“Vào đi!”
Giọng nói lạnh lùng vang lên. Mộc Giản mở cửa, quay lại gật đầu với các cô gái kia rồi dẫn vào trong.
Mộc Duệ Thần ngồi trước bàn ngẩng đầu lên nhìn các cô gái đứng ở cửa. Có khoảng mười mấy người còn rất trẻ.
Mộc gia khi lựa chọn người đều chú trọng đến các điều kiện bẩm sinh nên nhìn qua rất tốt chỉ có điều tất cả các cô gái đều cúi đầu có vẻ mặt lo sợ.
Mộc Giản đi tới bàn báo cáo:
“Cậu chủ, ông chủ lại thúc giục. Tôi đành phải dẫn các cô bé tới…”
Mộc Duệ Thần gật đầu, lạnh lùng nhìn các cô bé, thờ ơ ra lệnh:
“Ngẩng đầu lên!”
Các cô bé từ từ ngước mặt lên nhìn Mộc Duệ Thần. Ánh mắt không còn sợ hãi nữa mà dần dần tỉnh táo lại khi nhìn thấy người mà các cô phải phục vụ đẹp trai phong độ, cảm giác bị ép buộc cũng vơi đi vài phần.
Ánh mắt Mộc Duệ Thần lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn và ác ảm. Anh đứng phắt dậy, sải chân bước ra cửa.
“Chú giản, dẹp hết cho tôi”.
“Nhưng thưa cậu chủ, tôi sợ nếu còn tiếp tục như thế này, ông chủ sẽ tự mình đến biệt thự, lúc đó càng không ổn”.
Mộc Giản vội vàng giải thích, giơ tay cản Mộc Duệ Thần, ánh mắt khẩn thiết:
“Cậu chủ, tôi biết cậu chủ thấy có lỗi với Ngải tiểu thư, nhưng đây là mệnh lệnh của cả dòng họ…”
“Chú Giản, chú đang nói gì? Chuyện này không liên quan tới cô ấy”.
Mộc Duệ Thần thấy chán chường và bực bội. Anh quay đầu trừng mắt nhìn đám các cô gái thấy một cô bé có dáng người nhỏ nhắn với đôi mắt trong veo giơ tay chỉ thẳng vào:
“Hôm nay là cô”.
Cô bé kia hoảng hốt ngước mặt lên vừa kinh hãi vừa sợ sệt. Cô gật đầu rồi run rẩy lê bước đi theo Mộc Duệ Thần lên cầu thang.
Trong phòng đọc sách chỉ còn Mộc Giản và các cô gái còn lại. Mộc Giản nói:
“Cậu chủ không phải là người đáng sợ như các cô tưởng tượng. Cậu chủ không giống với những người trong dòng họ. Các cô đừng sợ, hãy chuẩn bị tinh thần. Vì có mỗi ngày tiếp theo, các cô rất có thể sẽ được cậu chủ chỉ đích danh đề phục vụ… Đừng lo lắng nữa”.
Các cô gái ngu ngơ vội gật đầu.
Sau đó Mộc Giản sai người giúp việc đưa các cô gái về phòng của họ. Cả nhóm liền tản ra.
Đang phân vân không biết có nên tới phòng cậu chủ thăm dò thì cửa chính mở ra. Mộc Lị Vi bước vào lê dép lê từ từ tới gần.
“Cha à, sao rồi? Cậu chủ chon được người rồi ạ?”
“Ừm!”. Mộc Giản nghiêm túc nói. “Cha thấy đây là điều cậu chủ không hề mong muốn. Ông chủ nóng vội quá mức. Dù gì cậu chủ cũng chỉ mới mười tám tuổi”.
“Ông chủ lúc mười tám tuổi đã quan hệ với hàng tá các cô gái”. Mộc Lị Vi nheo mắt cười. “Còn có cách nào khác nữa đâu cha vì yêu cầu của các vị đứng đầu người phải có dòng máu chính thống. Dòng họ tồn tại năm trăm năm đều phải chấp hành cái tập tục đó”.
“Haiz…”
Nhìn Mộc Giản thở dài, Mộc Lị Vi lại cười.
“Cha, tổ tiên nhà mình đời đời phục vụ cho Mộc gia. Cha đã từng muốn thay đổi điều đó chưa?”
“Thay đổi là sao?”. Mộc Giản quay mặt sang nhìn cô. “Lị Vi, con đang âm mưu để có được cậu chủ à? Sao con vẫn chưa tỉnh ngộ ra? Con phải biết rằng con