Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2776 lượt.
và cậu chủ không thể nào được”.
Mộc Lị Vi bĩu môi, đôi mắt xanh biết thoáng vẻ ưu tư.
“Ngay cả cha cũng nói với con như vậy, chẳng lẽ cha cũng nghĩ con thuộc nhóm người vô liêm sỉ? Hay là cha vẫn còn tin rằng các vị đứng đầu sẽ cho chúng ta bất kỳ thứ gì chúng ta muốn?”
“…”
Mộc Giản suy tư không nói gì chỉ ngẩng đầu nhìn bầu trời chói mắt bên ngoài ô cửa sổ. “Cha chỉ tin một mình cậu chủ…”
Mộc Lị Vi nắm chặt hai lòng bàn tay.
“Được rồi. Con sẽ nghe lời cha, đi theo con đường mà cha chọn. Con phải đi kiểm tra sức khỏe của các cô gái kia. Cha làm gì thì làm đi”.
Mộc Lị Vi tươi cười quay người đi nhưng ngay sau đó nụ cười trên môi cô ả biến mất.
************
Trong phòng, Mộc Duệ Thần đi nhanh tới ghế nệm rồi ngồi xuống, gác cả hai chân lên lạnh lùng nhìn cô bé đi theo anh.
“Cởi ra!”. Giọng nói ra lệnh không mấy cảm tình.
Cô bé mặc một bộ vest trắng, vừa nghe anh nói nước mặt liền trào ra run rẩy khóc thút thít.
Mộc Duệ Thần lạnh nhạt trước thái độ của cô bé, bắt đầu thấy thiếu kiên nhẫn.
Cô bé ngước đôi mắt đẫm nước, đáng thương nhìn Mộc Duệ Thần.
“Tại sao lại chọn tôi… Tôi chỉ mới có mười bảy tuổi…”
Mười bảy tuổi.
Anh nhìn cô bé kia không chớp mắt, nhớ tới lần đầu tiên gặp cô ấy cũng với dáng vẻ như thế này.
Mười bảy tuổi và giờ đã năm năm trôi qua nhưng mặt vẫn ngây thơ như trước. Anh hơn một lần tự hỏi không biết liệu có phải bé con đã hai mươi mấy tuổi rồi không.
Anh nhìn cô bé run rẩy, mở miệng trả lời:
“Cô muốn biết vì sao tôi chọn cô?”
Cô bé gật đầu.
“Vì…cô rất giống cô ấy… run rẩy một cách đáng yêu”.
Cả người cô bé kia càng run lẩy bẩy. Không biết người mà anh ta vừa nhắc tới là ai. Nhưng đứng trước sự uy nghiêm và khí thế bức người của Mộc Duệ Thần, cô bé đành phải đi tới trước mặt anh, tuột váy rớt xuống đất.
Cơ thể thiếu nữ mơn mởn lộ ra trước mắt anh.
“Tôi… Tôi biết rồi!”
Cô bé quỳ xuống bên cạnh ghế nệm, giơ đôi tay run rẩy ra… lần tới dây nịt trên lưng quần của anh…
ANH LỪA EM BAO GIỜ CHƯA
“Tiểu Ái Tử, đồ vô tâm! Cuối cùng cậu cũng về, cuối cùng tớ cũng được nhìn thấy cậu. Tớ nhớ cậu quá đi. Nhớ cậu chết mất thôi!”
Bịch!
Ngải Ái vừa tỉnh dậy đã bị Thang Tiểu Y nhào tới ôm chặt, mặt cô nàng vùi cả vào ngực cô hít hà làm cô vùng vằng. “Hic… Thang… Buông ra… Cậu chết chắc…”
Thang Tiểu Y buông Ngải Ái ra, mắt kính mờ đục do nước mắt rồi sao đó tuôn trào.
“Tiểu Ái, ngay khi Bắc Hàn gọi cho tớ, tớ chạy tới đây liền đấy. Ấy thế mà tớ cứ tưởng tới chiều bọn mình mới gặp nhau. Cậu là đồ trứng thối, làm tớ lo muốn chết”.
Ngải Ái thở hộc hơi, nắm đôi vai Thang Tiểu Y:
“Cậu bình tĩnh lại đi. Tớ mới mở mắt còn chưa tỉnh ngủ đây nè. Bắc Hàn cũng thật là. Tớ đã nói với anh ấy là ngày mai mới báo cho cậu biết”.
“Bắc Hàn biết tớ sốt ruột lo lắng cho em gái mà”. Thang Tiểu Y ức chế nói.
“Em gái ư?”. Ngải Ái liếc mắt một cái. “Ai cho cậu tự động thăng chức vậy hả. Đồ quỷ sứ, cậu dám chòng ghẹo tớ”.
Thang Tiểu Y bật cười. Ngải Ái nhìn Ngải Ái cười rạng ngời bất giác cô có cảm giác yên tâm đến lạ. Cô mệt mỏi xuống giường, dùng tốc độ nhanh nhất có thể đánh răng rửa mặt thay quần áo rồi ngồi dựa vào Thang Tiểu Y đang ngồi trên giường.
“Về nhà thôi. Tớ mua nhiều đặc sản cho cậu lắm nè”.
“Vạn tuế!”. Thang Tiểu Y.
“Thang Thang, giờ này chắc Bắc Hàn đang ở trường. Nhân lúc không có anh ấy ở đây, bọn mình về đây, tớ sợ anh ấy…”
Ngải Ái nói xong, kéo hành lý đi ra cửa. Cửa vừa mở ra, cô nhìn thấy Bắc Hàn đứng dựa tường chờ bên ngoài.
“Bé!”. Anh ngước mắt lên. “Lại định trốn anh?”
Ngải Ái cứng đờ cả người, miệng nhếch lên cười gượng gạo.
“Anh, em có trốn đâu. Tại em không muốn làm phiền anh nên định về nhà trước rồi nói lại với anh sau. Em không thể cứ ở nhờ ở đây mãi được”.
“Tại sao lại không được?”. Bắc Hàn đứng thẳng người, thân hình cao lớn đứng chặn trước cửa. “Trước đây em có thế đâu”.
Ngải Ái thấy xấu hổ. Cô lắc lắc đầu nhìn thoáng qua Tiểu Y.
“Thật ra em muốn đưa Thang Thang về nhà vì hai ngày nữa cậu ấy phải truyền hóa chất rồi…”
“Haiz, Tiểu Ái ơi, Bắc Hàn vẫn chưa nói cho cậu biết à? Giờ tớ đang điều trị trong bệnh viện của anh ấy. Gần đây có ba chuyên gia quan tâm tới bệnh của tớ nên đã thành lập một nhóm chuyên nghiệp điều trị cho tớ, tạm thời không cần về nhà”.
“Thật chứ?”. Ngải Ái quay mặt nhìn anh. “Bắc Hàn, các chuyên gia nói sao? Có thể trị tận gốc được không?”
“Em đoán thử xem?”. Bắc Hàn cố ý cười nửa miệng.
Ngải Áp gấp gáp nắm lấy tay Bắc Hàn:
“Anh nói cho em biết đi!”
“Hình như…”. Anh nhìn lướt qua tay bị nắm, gật đầu. “Là được!”
“Thật chứ?”
“Anh lừa em bao giờ chưa?”
“Ôi, cảm ơn anh. Bắc Hàn!”
Trông Ngải Ái như được cứu rỗi, hốc mắt cô đỏ ửng, nắm chặt tay Bắc Hàn vui sướng nói cảm ơn hết lời:
“Cảm ơn anh, em cảm ơn anh…”
“Đổi lại anh được gì?” Bắc Hàn giơ tay kia ra trước mặt cô. “Anh là người kinh doanh, câu cảm ơn nói từ miệng không đáng một xu đâu”.
Ngải Ái nhìn valy đồ.
“À… anh thích gì?”
“Rất tiếc là anh không thích m