Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1451 lượt.

của con. Con không có cách nào ló mặt trong nước nữa rồi, trước tiên con cứ tịnh dưỡng thật tốt, đợi thân thể khá hơn một chút, cha sẽ sắp xếp con tới canada. Bên kia cha đã chuẩn bị tốt lắm rồi, chờ hai năm nữa, cha kết thúc việc làm ăn ở bên này lại qua đó tìm con.”
Dạ Nhiên tầm mặc hồi lâu, nói: “Vâng ạ, đến lúc đó cha con chúng ta hợp sức giành chính quyền.”
Nhiếp Bá Khôn giật mình, một lát sau mới vỗ vai hắn, giọng nói có vẻ chua chát: “Được, đến lúc đó, chúng ta sẽ hợp sức giành chính quyền.”
….
Sau khi Nhiếp Bá Khôn rời khỏi, Ngu Minh bước vào căn phòng, hắn quay đầu lại dò xét cửa chính xong, nói: “Anh, giữ lại lão già này sớm muộn gì cũng gây họa lớn, em nghĩ hay là diệt trừ sớm thì tốt hơn.
Dạ Nhiên im lặng trầm ngâm.
Ngu Minh nhíu mày, nhỏ giọng nói:
“Anh, không phải là anh không nỡ nhẫn tâm đi?”
Dạ Nhiên ngẩn đầu lên: “Cậu nói cái gì?”
Ngu Minh do dự nói: “anh, những năm này, quả thật lão già đối với ah cũng không tệ. nhưng mà , bất cứ lúc nào hắn cũng có thể trở thành một bao thuốc nổ, anh, anh ngàn vạn lần đừng nhập vai quá, cuối cùng lại không xuống tay được.”
Dạ Nhiên cười lạnh: “Nhập vai? Chỉ vì hắn mở miệng gọi anh một tiếng A Thành, anh liền không nhập vai nữa?”
Ngu Minh cũng cười, thở phào nhẹ nhõm: “Cái dáng vẻ ‘cha hiền con thảo’ lúc ở cửa kia của anh thật là đúng là dọa em sợ.”
Ánh mắt Dạ Nhiên khẽ rét lạnh, hình ảnh vầng thái dương xám trắng của Nhiếp Bá Khôn không tự chủ được lại xuất hiện trước mắt hắn. chỉ mới ngắn ngủi hai mươi ngày không gặp, hắn lại già đi rất nhiều.
Tình cha con.
Đây chẳng lẽ là tình cha con?
Nếu mình thật sự là ‘A Thành’ trong miệng ông ta, nhất định phải lấy tính mạng ra để che chở.
Bất quá, cuộc đời này, nhất định phải vật lộn sống chết rồi.
“Được rồi, trong lòng anh đã tính toán cả rồi. bây giờ tạm thời còn chưa phải lúc, còn có một số việc cần cái mặt già này của hắn ra mặt. hiện tại, toàn bộ người bên cạnh hắn đều là của chúng ta, hắn chạy không được.” hắn lại nói: “A Minh, hiện tại Ngu Nhan thế nào?”
Ngu Minh thu lại nụ cười, dừng một chút “Không biết nữa.”
Dạ Nhiên nhíu mày: “chuyện gì xảy ra?”
“Hôm qua chị ấy biết được tin tưc của Hàn Đông, cãi nhau với em rồi bỏ chạy. Em đã bảo bọn A Vệ đi tìm, tạm thời chưa có tin tức.”
Dạ Nhiên nghi hoặc nhìn hắn: “Chỉ có như vậy?”
Ngu Minh trốn tránh ánh mắt của Dạ Nhiên: “Vâng.”
Dạ Nhiên lại nhìn anh ta chằm chằm, chậm rãi nói: “Nếu chị ấy bỏ đi nhất định sẽ tìm Khê Đình, cậu phái người theo dõi con bé là được.”
Ánh mắt Ngu Minh không khỏi sáng lên: “Em sẽ bố trí người đi làm.”
“Cẩn thận một chút, không cần theo dõi Bùi Thù Thành hoặc Liên Sơ, bọn họ quá tinh. Phái người theo dõi Khê Đình là đủ.”
“Được, em biết.”
Ngày hôm sau.
Trước khi xuất phát, Thù Thành nói với Liên Sơ: “Anh đã sắp xếp người xong xuôi, em đưa Khê Đình đi bệnh viện đi, anh không đi tránh bọn họ có phòng bị.”
Liên Sơ gật đầu: “Được, anh cứ yên tâm.”
“Mọi chuyện nhớ cẩn thận một chút.”
“Ừ.
“Liên Sơ.” Anh đột nhiên dịu dàng gọi.
Liên Sơ ngẩng đầu lên.
Anh vươn tay nhẹ nhàn vuốt đôi mắt khẽ sưng vù của cô, ôn hòa nói: “Không nên quá làm khó mình, có một số việc không ai có thể lường trước được.”
Liên Sơ cụp mắt, rơi lệ.
..
Cô bước ra khỏi phòng, cười với Khê Đình đang vui vẻ ngồi ăn bữa sáng ở phòng ăn, hỏi: “Khê Đình, ăn sáng xong chưa? Chúng ta còn phải ra ngoài đấy!” vẻ mặt Khê Đình rất khổ sở, dùng sức ai oán cắn xuống một ngụm bánh mì trong tay, nói thầm: “Lại phải đi bệnh viện.”
Liên Sơ bật cười ha hả: “Khê Đình, đó là bánh bao không phải cà rốt.”
Khê Đình quay mặt không thèm để ý tới cô.
Liên Sơ bước tới sờ lên đầu cô bé: “Được rồi, cháu có muốn gặp dì hôm qua nữa không? Lần này chúng ta tới bệnh viện có thể gặp được dì ấy.”
Ánh mắt Khê Đình sáng lên: “Dì ấy là bác sĩ ư?”
Liên Sơ suy nghĩ một chút, lại nói: “Không, dì ấy là một dì tốt bụng, cũng rất thích Khê Đình. Dì muốn cùng làm kiểm tra với Khê Đình xem có thể gặp hay giúp đỡ cháu không.”
Khê Đình có chút hoài nghi nhìn về phía Liên Sơ, bộ dáng giống như là không hiểu lắm.
Liên Sơ khẽ thở dài nói: “Đi thôi.” 






Cát Bụi
Liên Sơ và Ngu Nhan hẹn gặp nhau ở trước của phòng của giáo sư Đào Thời Niên. Ngu Nhan đã đến từ sớm, im lặng ngồi ở băng ghế dài trước cửa phòng đợi, chỉ một lát đã thấy Liên Sơ dẫn theo Khê Đình xuất hiện ở cửa thang máy, cô không nhịn được run rẩy đứng dậy.
Con gái của cô lại xuất hiện chân thực rõ ràng như vậy, gần ngay trước mắt.
Khê Đình nhìn thấy nước mắt trong mắt của cô, không khỏi hơi khựng lại. Liên Sơ cúi đầu nói nhỏ vào tai cô bé: “Qua chào hỏi dì Ngu đi.”
Trên mặt Khê Đình hiện lên nụ cười sáng lạn, nhẹ nhàng chay tới phía Ngu Nhan.
KhêĐình đi về phía xe hơi trước, suy nghĩ một chút, lại quay lại, ngẩng đầu nói với Ngu Nhan: “Dì Ngu, nếu có thời gian dìđến nhà cháu làm khách nhé. Cháu dẫn dìđi…dì sẽ không bị lạc đường trên núi nữa.”
Ng