Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.
người phụ nữ này có lời muốn nói với mình, thật không nghĩ đến cô ấy lại mở miệng nói: “Thật xin lỗi, tôi là mẹ của Khê Đình.”
Cô ấy nói tiếp: “Lần này tôi tới là vì bệnh của Khê Đình. Tôi biết bệnh của con bé có thể chữa trị bằn cách ghép tủy sống, ngày mai tôi muốn cùng Khê Đình tới bệnh viện làm xét nghiệm để kiểm tra độ tương thích của tủy.”
Liên Sơ trầm mặc hồi lâu, gật đầu nói: “Được.”
Nước mắt Ngu Nhan lập tức tràn ra: “Cám ơn, cảm ơn chị. Liên Sơ…Tôi còn có một thỉnh cầu.”
“Chị nói đi.”
“Xin đừng nói chuyện này với Khê Đình.”
“Tại sao?”
“Bởi vì…Năm đó tôi bỏ rơi con bé, không có mặt mũi để con bé gọi tôi là mẹ.”
Liên Sơ im lặng đứng yên, dù nét mặt của người phụ nữ này có vài điểm đáng nghi, nhưng tình thương của cô ấy dành cho Khê Đình cô có thể cảm nhận được.
Cô gật đầu nói: “Được.”
***
Hôm nay, Thù Thành trở về rất khuya.
Liên Sơ đang định đem chuyện của ngày hôm nay nói lại cho Thù Thành biết, lại thấy gương mặt tuấn tú của anh hơi trầm xuống, không khỏi sửng sốt, hỏi: “Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”
Thù Thành đáp: “Dạ Nhiên chạy trốn rồi.”
“Cái gì?!”
Anh cũng mới biết được tin tức, trên đường áp giải từ bệnh viện về trại tạm giam lại bị cướp đi một cách trắng trợn. Đả thương ba cảnh sát, trong cục cảnh sát nhất định có nội gián của bọn hắn.”
Trong lòng Liên Sơ cũng rất rối loạn, không khỏi ngỡ ngàng.
Thù Thành thở dài, ôm cô vào lòng: “Chuyện khác thì không nói, anh chỉ lo lắng cho sự an toàn của em. Hắn vẫn chưa hết hi vọng với em, chắc chắn sẽ tìm em. Liên Sơ, chúng ta tạm thời chuyến đến nơi khác ở nhé, anh sẽ sắp xếp người bảo vệ em và Khê Đình.”๖
Liên Sơ lắc đầu: “Không cần lo lắng, hiện tại hắn lẩn trốn còn không kịp, sao có thể tự mình xuất hiện tìm em? Đó không phải tự tìm đường chết.”
Thù Thành nói: “Cũng khó mà nói được. Hắn đối với em đã chấp niệm rất sâu, vì em, chuyện gì hắn cũng có thể làm được. Lúc trước anh tìm em khắp nơi, bốn năm cũng không tìm được, ngược lại hắn đã tìm được trước.”
Liên Sơ sửng sốt. Đúng vậy, làm sao hắn có thể tìm được mình?
Hắn vẫn phái người theo dõi mình? Không có khả năng! Thời gian dài như vậy, suốt cả một năm, không lí nào mình lại không phát hiện ra chút gì được. Hơn nữa, mình thích nghi với hoàn cảnh, phiêu bạt nhiều nơi, trong đó nhiều nơi chỉ là bộ phát ý tưởng. Có khi, ngay cả mình hôm nay còn không biết tung tích của ngày mai, hắn làm sao có thể?
Cũng vì thế, đối với việc gặp lại Dạ Nhiên lúc trước, cô không có chút hoài nghi, còn cho đó chỉ là 100% trùng hợp.
Bây giờ nghĩ lại, đó căn bản là không thể rồi. Những năm gần đây, hắn vẫn luôn âm thầm xây dựng thế lực của mình, lúc ấy hắn không thể nào ảm đạm như vậy.
Nhưng đến tột cùng, sao hắn lại có thể làm được?
Trong đầu Liên Sơ chỉ có một mảnh rối loạn. Cô ép buộc mình phải nhớ lại tất cả mọi chuyện từ trước và sau lúc chia tay với Dạ Nhiên, không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào.
Thù Thành quan sát sắc mặt của cô, không khỏi hoài nghi hỏi: “Liên Sơ, em làm sao vậy?”
Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu cô, cô đi đến trước két bảo hiểm, mở két ra, lấy một chiếc hộp nhỏ từ trong đó ra. Mở chiếc hộp kia ra, bên trong là một chiếc khuyên tai bằng ngọc óng ánh trong suốt hình hoa sen được chạm trổ hết sức tinh tế. Khối ngọc này là chất ngọc mịn, trong suốt, sáng bóng, ở dưới ánh đèn càng trong suốt, sáng rực như thủy tinh, phía dưới đặc biệt được khắc thêm một chứ “Thù” nho nhỏ.
Đây là món quà mà mẹ Thù Thành đã tặng họ lúc kết hôn, sau này Dạ Nhiên bị trọng thương, cô đưa nó cho hắn đi cầm cố để có tiền đến phòng khám Lưu Nhất Minh chữa bệnh.dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com. Lúc ấy, trong người không có vật gì đáng giá, chỉ có khối ngọc này và một chiếc nhẫn kết hôn, cô đành cầm khối ngọc này để chống đỡ chi phí chữa trị. Sau này, Dạ Nhiên mới đem nó trả lại cho cô.
……
“Đúng rồi, cái này cho em.”
“Cái gì vậy?”
“Em nhìn thử xem.”
Cô cầm lấy mở ra: bên trong lại chính là khối ngọc bội kia.
Dạ Nhiên mỉm cười nói: “Chú Lưu này miệng cứng lòng mềm, tôi đã nói chuyện với ông ấy rồi, dù thế nào cũng sẽ trả lại phần nhân tình này cho ông ấy, chỉ là, trả lại khối ngọc này cho em trước.”
Cô nhìn chữ “Thù” trên miếng ngọc, hơi giật mình, một lát sau khép lại chiếc hộp rồi bỏ vào trong túi của mình.
……
Liên Sơ khẽ cắn răng, lất khuyên tai ngọc ra, cẩn thận kiểm tra lại dưới hộp. Suy nghĩ một chút, lại lấy một cây kéo, cẩn thận cắt bỏ lớp gấm ở trong hộp, vạch lớp gấm ra, bên trong đột nhiên lộ ra một thiết bị dõi nho nhỏ.
Liên Sơ suy sụp ngồi trên giường.
Thù Thành nhìn thấy tất cả, vẻ mặt Thù Thành nghiêm túc hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
Liên Sơ cố nén lại nỗi xúc động trong lòng, nháy mắt với Thù Thành.
Thù Thành chợt hiểu: còn chưa biết thiết bị theo dõi này có chức năng nghe trộm không.
Hai người trầm mặc đi tới một gian phòng khác.
Cửa phòng đóng lại, Liên Sơ ngẩng đầu lên nói: “Thù Thành, thật xin lỗi. Năm đó Dạ Nhiên bị thương, em dẫn hắn đến một phòng khám bệnh tư nhân, lúc ấy trên n