Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Tác giả: Thư Dứu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341290

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1290 lượt.

cự tuyệt, cũng không nỡ cự tuyệt.
Cho nên, Kỷ Ngân Viễn...... Thật sự không tệ.
Lúc Yểu Thư về tới nhà, Kỷ Ngân Viễn đang ngồi dựa trên ghế sa lon nhắm mắt dưỡng thần, ánh đèn chiếu trên người anh, tỏa ra ánh sáng dìu dịu.
Cô đi tới, “Anh ăn cơm chưa?”
Bò bít tết của tiệm đó thật ngon, cô đặc biệt mua một phần về định để dành ăn khuya, nhưng nếu anh còn chưa ăn cơm tối.... ..... Vậy cô cũng không ngại tặng phần bò bít tết này cho anh.
Anh mở mắt, “Lại đây.”
Mắt anh sâu thẳm rất dễ khiến người ta luân hãm trong đó, cô ho khan một tiếng, miễn cưỡng thu lại suy nghĩ, hắng giọng nói, “Làm gì?”
Lực sát thương của người này thật lớn!
Anh duỗi tay về phía cô, ngón tay thon dài ấm áp, khiến cô không cách nào kháng cự. Yểu Thư chần chờ một lát, cuối cùng vẫn quyết định không qua, “Anh ăn trúng hành hả?”
Yểu Nhiên không thích ăn hành, trong nhận thức của cô, hành là một thứ gì đó rất kỳ quái, ăn nó rất có thể cũng khiến người ta biến thành kỳ quái.
Anh bật cười, die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on hơi nghiêng người chạm đến cánh tay trắng mịn của cô, tiếp theo kéo nhẹ một cái, cô liền tiến vào lòng anh.
Hiện tại mỹ phẩm tràn lan khắp thế giới, nhưng cô rất khác người, trên người trước giờ không bao giờ là mùi nước hoa thơm ngát, ngược lại luôn có mùi thịt.... ....
“Đi ăn cái gì với Ngân Tĩnh?” Tay anh ôm eo, đầu đặt lên vai cô, lúc nói chuyện hơi thở phất lên tóc cô.
Khẩu vị của Kỷ Ngân Tĩnh và Yểu Thư hầu như là giống nhau, rất ghét rau dưa, nhưng thịt nào cũng thích, có bao nhiêu ăn bấy nhiêu.
“Bò bít tết.” Vốn không thoải mái khi bị anh ôm, nhưng vừa nhắc tới thức ăn.....mắt cô sáng rỡ, “Vô cùng ngon!”
“Quả nhiên rất giống Tiểu Quai!” Anh cười nhẹ.
“... ... Này, không chỉ mình tôi thích, Ngân Tĩnh cũng rất thích chứ bộ!” Người này luôn nói cô giống Tiểu Quai là sao?!
“Có chủ kỳ lạ tất nhiên sẽ có thú cưng kỳ lạ.”
Cô nện anh một đấm, nhưng đối với anh mà nói chỉ như gãi ngứa. “Đáng ghét, tôi không thể giống Ngân Tĩnh hay sao?”
Kỷ Ngân Viễn nhíu mày, “Giống Ngân Tĩnh làm gì, tôi cảm thấy Tiểu Quai dễ thương hơn Ngân Tĩnh nhiều.”
“... ...” Anh nói rất thản nhiên, không quan tâm người nghe có thấy ngượng ngùng hay không. Yểu Thư đỏ mặt, nhưng không cách nào ức chế được khó chịu trong lòng.
Tính tình người này....... Thật đủ xấu xa!
Đáng yêu hơn thì sao, chẳng phải vẫn chỉ là thú cưng, “Dù vậy cũng tốt hơn anh!”
Không chỉ có chuyên chèn ép người ta, còn không ghét hành tỏi, không có thịt cũng ăn được cơm!
Kỷ Ngân Viễn cười, giọng khàn khàn, “Thư Yểu Nhiên.”
Anh hôn lên gáy cô.
Cô cứng người. Không khí đột nhiên chuyển biến, khiến cô không biết làm sao.
“Em có muốn thử không.... ....”
Từ trước tới giờ Yểu Nhiên chưa bao giờ yếu thế trước khích tướng và khiêu khích.
“Chỉ sợ anh không dám!” Cô nâng cao đầu, không chịu thua.
Thử sẽ biết, ai sợ ai chứ!
Kỷ Ngân Viễn cười nhẹ.
Chẳng lẽ cô không biết không nên nghi ngờ đàn ông về phương diện này sao?
Rất dễ nhận thấy là Yểu Nhiên hoàn toàn không hề ý thức được chuyện đó. Mắt cô mở to, sáng lấp lánh, rực rỡ như ánh mắt trời, và pha chút quật cường khiến người ta không thể không say mê. Ngón tay Kỷ Ngân Viễn xuyên qua mái tóc dài của cô, “Gì?”
Nụ cười anh dần tối, “Tôi không dám?”
Yểu Nhiên cau mày hất tay anh ra.
Bớt động tay động chân đi!
Lúc này Kỷ Ngân Viễn cũng không cố chấp, chỉ ôm càng chặt eo cô, siết cô vào ngực anh.
Yểu Nhiên giãy ra theo bản năng, đáng tiếc lực tay anh quá mạnh, vững vàng tiếp nhận tất cả phản kháng của cô.
“Này, buông tay!” Cô nhíu mày.
Môi anh áp vào môi cô.... .... Không thấy cô kháng nghị.
Tiếng chuông vang lên đánh thức cả vùng đất đang ngủ say, chân trời chỉ vừa lộ ra một vài tia sáng, các chiến sĩ đã bắt đầu thức dậy luyện tập.
Trong sân huấn luyện, toàn quân đều mặc áo màu xanh làm người ta không phân rõ được ai là ai, nhưng trong một hàng binh vừa chạy tới, có một người khiến Kỷ Ngân Viễn chú ý.
Người này gầy gầy, cũng mặc đồ rằn ri như mọi người, nhưng rõ ràng là mới hơn. Anh ngạc nhiên nhíu mày, nhưng vẫn không lên tiếng, chỉ đợi sau khi huấn luyện kết thúc, các binh sĩ đi ăn sáng mới kêu văn thư chạy một chuyến.
------ cốc cốc cốc
Không lâu sau, có người gõ cửa phòng làm việc.
Kỷ Ngân Viễn dựa vào thành ghế, quét mắt nhìn người đi vào một cái. Người kia đứng thẳng tắp, thản nhiên nói, “Pháo cao xạ Tiểu đoàn 3, Cố Hoài Thần báo cáo!”
“Cố Hoài Thần?” Kỷ Ngân Viễn gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, cười như không cười.
Cố Hoài Thần cũng cười, “Sao, rất bất ngờ?”
“Quả thật có hơi,” Cố Hoài Thần là người thành phố B, bởi vì hai nhà quen biết, nên từ nhỏ có chơi với nhau, nhưng sau Kỷ Ngân Viễn đi lính, hai người dần ít liên lạc, “Đến đây lúc nào?”
Cố Hoài Thần ngồi xuống, quyết định tới bộ đội rất vội vàng, đến nỗi quân phục đang mặc cũng không vừa người, “Tối hôm qua.”
Kỷ Ngân Viễn vừa nghe đã hiểu, “Lại giận dỗi ai?”
Cố Hoài Thần là người rất chú ý vẻ ngoài, quần áo lúc nào cũng chỉnh tề, dù cà vạt cũng kh


XtGem Forum catalog