XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Tác giả: Thư Dứu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341294

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1294 lượt.

ười vừa gặp đã yêu.
“Quen biết như thế nào?”
“Cậu biết.”
Hả? Cố Hoài Thần trầm ngâm suy nghĩ một chút, trong đầu chợt lóe qua, “Là cô ấy!”
Rù rù rù.......
Đúng lúc này, điện thoại trên bàn rung lên, Kỷ Ngân Viễn nghiêng người cầm lên, phát hiện là do Yểu Nhiên gọi, diiễn~đaàn~leê~quyý~đoôn mắt anh hướng về phía cửa phòng đóng chặt, thầm buồn cười, không biết cô nhỏ này lại nghĩ ra mưu ma chước quỷ gì đây.
“Kỷ Ngân Viễn Kỷ Ngân Viễn Kỷ Ngân Viễn” Vừa nhấn nút tiếp, giọng nói nóng nảy của cô đã truyền vào tai anh, thậm chí anh có thể hình dung ra dáng vẻ phát điên dậm chân hiện giờ của cô.
“Ừ, là tôi.”
“Người bạn kia của anh định ở lại tối nay?!”
Kỷ Ngân Viễn nhìn Cố Hoài Thần một cái, giờ đã gần khuya, dĩ nhiên là không về doanh trại được nữa, “Ừ.”
“Anh anh anh.......” Yểu Nhiên hít sâu một hơi, muốn rống lại cô gắng nhịn, “Tôi cho anh biết, tối nay nếu không phải anh thì là bạn anh phải ngủ ghế sa lon, đừng mơ tưởng tôi nhường giường cho!”
Yểu Nhiên lo lắng không phải là không có lý, với tính tình của Kỷ Ngân Viễn, nói tới nói lui một hồi lừa cô tự giác nhường giường đi ngủ ghế sa lon là chuyện không phải không thể xảy ra!
Kỷ Ngân Viễn nhíu mày, “Xem ra giường kia dĩ nhiên là của em.” Anh dừng một chút, nghe thấy tiếng hừ hài lòng của cô, mới nín cười nói tiếp, “Chỉ là tối nay sẽ thêm một người nữa, không biết nó có chịu nổi hay không!”
“Làm ơn đi! Giường tôi chọn sao có thể kém chất lượng được, đừng nói là hai, dù ba người.... ... Không đúng, ai nói cho anh ngủ chúng?!” A không, phải là ‘Ai muốn cùng ngủ với anh!’
“Em chờ hết nổi rồi sao?!” Anh cũng không nói người kia là người nào.
Cô nghe thấy tiếng cười của anh, trước mắt như hiện ra vẻ mặt cười vui của anh, tức giận, nhấn nút tắt máy.
Tiếp theo, cửa phòng ngủ bị tông ra, cô thò đầu rống một câu, “Chờ hết nổi cái đầu anh đó!”
Rồi, “Rầm” một tiếng, cửa phòng lần nữa bị đóng lại, vẫn còn rung rung một lúc mới ngừng.
Có lẽ mình phải thay đổi chiến lược!
Yểu Nhiên siết chặt quả đấm, gân xanh trên trán nổi lên, phải khiến cho anh cả ngày đều không thể thoải mái.
“Tôi rất tò mò,” Cố Hoài Thần thấy vậy lên tiếng, “Rốt cuộc là cô ấy có điểm nào hấp dẫn cậu?”
Kỷ Ngân Viễn cười cười, Thư Yểu Nhiên có điểm nào hấp dẫn anh? Có lẽ đây là bí ẩn mà đến cả anh cũng không biết.
Chỉ có điều, bí ẩn này, anh rất tình nguyện tiếp tục duy trì.
Đáng tiếc, đêm đó Kỷ Ngân Viễn không có cơ hội ngủ ghế sa lon, vì đột nhiên có mệnh lệnh khẩn cấp.
Lập tức phải trở về Đại đội không quân. Cố Hoài Thần cũng đi với anh.
Kỷ Ngân Viễn một mình đi tới phòng làm việc của Sư đoàn trưởng sư đoàn 127. Sư đoàn trưởng Trần Nhất là một người phương bắc hào sảng, vừa thấy anh cũng không nói thừa, trực tiếp đưa tư liệu cho anh, “Tháng sau lại tới thời gian huấn luyện quân sự cho sinh viên mới của Đại học Quốc Phòng.”
Kỷ Ngân Viễn nhận lấy tài liệu lật xem. Trước giờ có truyền thống, đến kỳ tập huấn quân sự cho sinh viên mới, sẽ chọn ra một huấn luyện viên từ Không quân, mỗi năm một doanh, năm nay tới phiên anh.
“Mặc dù phái cậu đi hơi phí tài, nhưng nếu cấp trên chỉ thị xuống, chỉ có thể nghe theo.” Trần Nhất vỗ vỗ vai anh.
Đây là làm công tác tư tưởng cho mình? Kỷ Ngân Viễn gật đầu, khép tài liệu lại.
“Tuân lệnh.”
Trần Nhất gật đầu.
Kỷ Ngân Viễn giơ tay chào, sau đó ra khỏi phòng.
Sau khi Kỷ Ngân Viễn rời đi không lâu, trong phòng làm việc, Trần Nhất bấm một chuỗi dãy số, sau ba tiếng bíp, điện thoại thông.... ......
“Nghe.” Giọng nói lạnh lùng.
“Đoàn trưởng Thư, Ngân Viễn đã tiếp nhận nhiệm vụ đi Đại học Quốc phòng huấn luyện.”
Đầu bên kia đáp, “Rất tốt.”
Đinh đinh đinh
Tiếng chuông nhà thờ vang lên, thành phố S lại bắt đầu một ngày mới. Trên đường, Yểu Nhiên đang từ tiệm Chung chạy nhanh về tòa soạn.
Trễ rồi! Trễ rồi! Trễ rồi!
Yểu Nhiên đẩy cửa kính ra, thấy các đồng nghiệp đều đang ngồi ở bàn làm việc bận rộn, nên vừa thở hổn hển, vừa lặng lẽ bước tới chỗ của mình, sau đó ngã xuống ghế nệm......
Thật thoải mái!
Cũng may không bị Tổng biên tập bắt tại trận, nếu không toàn bộ tiền thưởng chuyên cần cho tháng này sẽ đi tong. Yểu Nhiên vừa thầm may mắn trong lòng vừa vỗ ngực cho bớt tức vì chạy nãy giờ.
Hứa Mai ngồi ở kế bên Yểu Nhiên, thấy thế dùng chân đẩy ghế trượt qua, đưa ly nước cho cô, “Sắp phải họp rồi đó, cậu chuẩn bị xong chưa?”
Yểu Nhiên gật đầu liên tục, nhận lấy ly nước, nhanh chóng uống vài hớp, cổ họng đang khô ráo lập tức mát mẻ trở lại, “Ừ, xong hết rồi!”
Hứa Mai gật đầu, trượt ghế về lại chỗ mình.
Yểu Nhiên vén mớ tóc mái qua một bên, cho gió mát thổi đến.
Mùa hè, cho dù là sáng sớm cũng đã nóng khủng khiếp.
“Đi họp! Đi họp!” Có đồng nghiệp vỗ vỗ tay, mọi người nghe thấy, đều lục tục kéo ghế đứng dậy.
“Đi thôi!” Hứa Mai thò đầu ra kêu Yểu Nhiên một tiếng.
Yểu Nhiên gật đầu, uống nốt miếng nước cuối cùng.
Nội dung của cuộc họp chỉ đơn là báo cáo những việc mới nhất, đây là công việc của phóng viên biên tập, không liên quan gì mấy đến