Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Hưởng

Độc Hưởng

Tác giả: Tang Y Y Y

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341064

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1064 lượt.

ng mày, trong lòng đột nhiên nổi hứng muốn đùa giỡn.
“Tôi”. Ôn Tử tuy tức giận, nhưng nhanh chóng xem lại tình huống phát sinh, đành phải chịu thua: “Chỗ này tầm nhìn không được tốt, chúng ta đều có lỗi, coi như hòa đi”.
Tiêu Dịch nhìn khuôn mặt đỏ bừng lên của cô gái nhỏ, anh cũng không làm gì cô, sao cô lại mang bộ dáng quẫn bách như bị ức hiếp.
“Đã hòa nhau rồi, anh còn lôi kéo tôi làm gì! Còn không thả tay!” Thấy Tiêu Dịch nửa ngày không phản ứng, giọng nói Ôn Tử lại hơi khó chịu.
Kể ra cô cũng quá xui xẻo. Là người của đội lễ nghi tham gia khởi công xây dựng tòa nhà mới. Lúc đầu còn vui vẻ vì được mặc trang phục thật đẹp. Ai ngờ dì cả từ trước đến nay không bao giờ đúng giờ bỗng ghé thăm. Lễ phục màu trắng làm sao che giấu được.
Cô đành phải vội vàng tìm người thay thế mình, một đường che che giấu giấu chạy vào đường tắt này. Chẳng ngờ con đường bình thường yên ắng không ai biết đến, hôm nay đột nhiên xuất hiện một người đàn ông.
“Cô sốt sắng làm gì, ai không biết còn nghĩ tôi đường đường một người đàn ông đang bắt nạt một sinh viên”. Tiêu Dịch miệng thì nói nhưng cũng buông lỏng cánh tay.
Ôn Tử không phản ứng lại, chỉ cảnh giác lùi về phía sau, vòng qua khúc rẽ. Tiếp theo cứ đi giật lùi một cách kì quặc như vậy đến gần hết con đường. Cho đến khi thấy chỗ ngoặt khác mới xoay người, nhanh chóng chạy mất dạng.
Ban đầu Tiêu Dịch cực thắc mắc, cứ nghĩ cô gái này sao mà quái gở. Anh là thú dữ hay yêu ma, ban ngày ban mặt cần phải đề phòng anh sao?
Nhưng trong khoảnh khắc ngắn khi cô xoay người lại, Tiêu Dịch dễ dàng hiểu lý do vì sao cô gái khó chịu.
Có trách thì chỉ trách… Trên bộ sườn xám màu trắng kia… có một vết màu hồng muốn giấu cũng khó mà giấu được.
Khi về đến kí túc xá, toàn thân Ôn Tử đổ mồ hôi lạnh, bụng dưới còn âm ỉ đau nhức…
Cô nhanh chóng thay quần áo sạch. Khi thấy bộ sườn xám màu trắng nhiễm một vết đỏ thì khuôn mặt cũng đỏ bừng theo. Đoán chắc chuyện này có lẽ đã bị gã đàn ông đáng ghét kia nhìn thấy, càng nghĩ càng khó chịu, hai bàn tay không tự chủ bóp chặt.
Rồi.
Theo yêu cầu của Giản Chi nên thời gian biểu của Ôn Tử hôm nay là sau khi tham gia lễ khởi công tòa nhà mới, cô sẽ đến quán cơm làm việc.
Nhưng chuyện như này, cô còn muốn giặt sạch bộ lễ phục, chắc sẽ đến muộn rồi.
Ôn Tử lấy di động ra gọi xin phép Giản Chi sẽ đến muộn nửa giờ.
“Không sao” thanh âm của Giản Chi xuyên qua điện thoại truyền tới: “Hôm nay khách hàng đặt trước chỉ có hai người, chị có thể ứng phó được. Em cứ ở ký túc xá nghỉ ngơi, đừng đến đây”.
Vừa rồi Ôn Tử gặp chút chuyện oan ức, giờ lại nghe giọng nói Giản Chi dịu dàng, ấm áp truyền tới khiến cô thật cảm động: “Chị Chi, chị tốt quá”.
Rất hiếm khi thấy Ôn Tử cảm tính như vậy, Giản Chi hơi ngạc nhiên, có lòng khuyên giải, cười đùa nói: “Không có tốt thế đâu. Em nghỉ thì tiền lương hôm nay chị không phải trả. Hơn nữa, hôm nay chị mới làm ra vì món ăn mới, em lại không có lộc ăn rồi”.
Ôn Tử xì mũi, bật cười thành tiếng.
Lễ khởi công vừa kết thúc, Thẩm Quân Mặc và Tiêu Dịch khéo léo từ chối lời mời ăn tiệc của lãnh đạo tường. Hai người nhanh chóng lái xe tới quán cơm của Giản Chi.
Tuy nói chỉ có hai người đặt trước nhưng Ôn Tử tạm thời vắng mặt cũng khiến trình tự làm việc của Giản Chi hơi lộn xộn. May mắn tất cả các khâu cô đã quen tay từ lâu nên làm vẫn nhanh, chỉ là so với bình thường thì lúc bưng món ăn ra cô làm hơi chậm.
“Thật xin lỗi, nhân viên đột nhiên xin nghỉ vì cơ thể không khỏe nên hôm nay dọn món ăn hơi chậm”. Đặt món ăn cuối cùng lên bàn, Giản Chi áy náy giải thích với Tiêu Dịch và Thẩm Quân Mặc.
“Không sao, cô cứ từ từ, chúng tôi không vội”. Thẩm Quân Mặc đặt tay xuống giữa bàn, khóe miệng cong lên một nụ cười nhã nhặn, ngẩng đầu nhìn về phía Giản Chi đang đứng cạnh bàn.
Đặt cơm cũng là do Tiêu Dịch đặt. Tiền cơm cũng là do anh móc túi ra mời khách. Đáng lẽ lời này anh mới là người thích hợp trả lời, không ngờ lại bị Thẩm Quân Mặc dành mất.
Tiêu Dịch cảm thấy bất ngờ, quay đầu liếc nhìn vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên của tên bạn thân. Một giây sau, anh nhíu mày, miệng khẽ nở một nụ cười nhiều chuyện. Anh hơi hơi hiểu chuyện gì rồi, hoặc phải nói là anh phát hiện được chuyện hay ho rồi.
Thế nhưng Giản Chi không suy nghĩ được nhiều như Tiêu Dịch. Thấy Thẩm Quân mặc rộng lượng, đáy lòng đối với anh lại ấn tượng càng tốt hơn.
Cô cười với Thẩm Quân Mặc, trở về nhà bếp. Ở bên trong lục lọi, sửa soạn vài giây rồi nhanh chóng đi ra, trên tay mang thêm hai cái túi giấy dai nhỏ.
“Đây là bánh ngọt tôi mới làm sáng nay, mời hai người, miễn phí, coi như đền bù cho hôm nay”. Giản Chi nói xong chia mỗi túi cho Tiêu Dịch và Thẩm Quân Mặc. (Đoán là anh Mặc lát nữa sẽ lấy luôn túi của anh Dịch :v)
Tiêu Dịch cầm túi trên tay ước lượng một chút, sau quay đầu cố ý cười lấy lòng Giản Chi: “Vậy thì thật cảm ơn cô, không ngờ ăn cơm còn được mua một tặng một thế này”.
Tiêu Dịch có ý đồ riêng. Nhất là khi nói đến mua một tặng một còn không có ý tốt cố tình liếc nhìn Thẩm Quân Mặc.
Nhưng


XtGem Forum catalog