Tác giả: Tang Y Y Y
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1128 lượt.
căn bản Thẩm Quân Mặc không phản ứng lại lời anh ta, chỉ lơ đãng nghịch vớ vẩn cái túi giấy, tiện thể nhìn Giản Chi: “Cảm ơn”.
Bữa cơm này mỗi người đàn ông đều mang suy nghĩ riêng mà ăn.
Tiêu Dịch vẫn ầm thầm quan sát nhất cử nhất động của Thẩm Quân Mặc và Giản Chi, còn tìm tòi, suy nghĩ xem tên bạn thân khi nào thì đã có ý đồ.
Mà Thẩm Quân Mặc, sau khi Gản Chi quay về bếp cũng không nói thêm gì, toàn tâm toàn ý ngồi ăn.
Đến khi Tiêu Dịch lấy lại tinh thần, thì món nấm bào ngư Nhật nướng mà anh thích nhất đã sạch sành sanh.
Thẩm Quân Mặc vẫn chưa đã thèm, rút một tờ giấy lau khóe miệng.
Tiêu Dịch nhìn chằm chằm cái đĩa đã thấy đáy, đến nỗi vẻ mặt đã mang mấy phần nghiến răng nghiến lợi.
Theo như Giản Chi nói thì hôm nay, món nấm bào ngư Nhật nướng là món mới được đưa ra.
Cắt nấm bào ngư thành những miếng có độ dày vừa phải, sau đó thả vào nồi rán đến vàng óng ánh, mặt trên rắc một ít đậu phộng đã được giã nhỏ, ớt bột, tiêu bột và tỏi băm, cuối cùng vớt ra ngoài thì rải thêm 1 lớp hành băm. Nấm bào ngư được xếp vào giữa đĩa, xung quanh trang trí thêm măng tây xào xanh biếc.
Khi món ăn hoàn thành, dù là màu sắc hay hương vị, đều không thể soi mói được.
Nhất là mùi vị phong phú vô cùng, tầng tầng lớp lớp thay đổi. Nấm bào ngư thấm đều các mùi vị, càng khiến cho người ta sau khi ăn nhớ mãi.
Khi món ăn mới được mang ra, Tiêu Dịch chỉ gắp một miếng nhỏ đã bị hỗn hợp mùi vị kỳ diệu này khiến mình bất ngờ. Ai biết mới ngồi suy nghĩ một hồi, chờ đến khi lấy lại tinh thần thì ngay cả một mảnh vụn cũng không còn.
Anh hung dữ trừng Thẩm Quân Mặc một cái, nhìn về phía Giản Chi đang ngồi sau cái bàn thủy tinh.
Lúc đó Giản Chi đang cắn một miếng nấm bào ngư, thấy Tiêu Dịch nhìn mình, lại theo thói quen nở một nụ cười xã giao.
Tiêu Dịch tức giận không có nơi trút, tức anh ách nghĩ, bây giờ hai người này còn hợp lại chỉnh mình sao?
Ngõ Mưa
Trường đại học K, lớp học tiếng Pháp.
Đây là tiết học đầu tiên trong học kì mới của môn Tiếng Pháp. Rất nhiều sinh viên chuyên ngành khác vì ngưỡng mộ, yêu thích mà đến học đã khiến cho phòng học vốn rộng rãi không còn một chỗ trống.
Chuông báo vào học đã reo, nhưng sinh viên trong lớp giống như không nghe thấy, vẫn tụm ba tụm bảy bàn tán xôn xao…
Bỗng cửa gỗ trước lớp học bị kéo ra. Ngay khi tiếng chuông dừng lại, một bóng người xuất hiện ở cửa.
Ôn Tử ngồi ở hàng thứ hai từ dưới lên chỗ gần tường. Nhân lúc Thẩm Quân Mặc xoay người viết lên bảng, cô dùng cùi chỏ nhẹ nhàng huých huých sinh viên bên cạnh, vẻ mặt khó hiểu nói: “Mình có cảm giác không tốt lắm, thầy Thẩm chắc sẽ khó đối phó đây”.
Sinh viên bên cạnh nghe vậy, gật gật đầu đồng ý, rồi vô tư cười nói: “Nhưng mình vẫn cảm thấy thầy rất có sức hấp dẫn!”.
Ôn Tử nhếch nhếch miệng, trong lòng vẫn không tự chủ đồng ý với quan điểm của bạn học.
Buổi tối khi đến làm tại quán cơm của Giản Chi, Ôn Tử cứ thế kể cho Giản chi nghe về người thầy giáo mới rất có sức hấp dẫn của mình.
Cô đem rau dưa đã rửa sạch để vào bên trong bồn, đẩy đẩy vai Giản Chi, giả vờ giả vịt hắng giọng nói:”Il y a un spectacle plus grand que la mer, c’est le ciel ; il y a un spectacle plus grand que le ciel, c’est l’intérieur de l’me……”( “Đó là một cảnh tượng còn rộng hơn cả mặt biển, hơn cả bầu trời; đó là điều tuyệt vời dẫn tới thiên đường….”(T.T) trích từ Những người khốn khổ của Victor Hugo – mà đọc thì có vẻ như tác giả bảo câu này là danh ngôn ~.~)
Đây là một đoạn văn của đại văn hào Hugo mà Thẩm Quân mặc đọc hôm nay. Khi anh ta vừa mở miệng đọc, khiến toàn bộ sinh viên trong giảng đường đều chấn động.
Tất nhiên là Giản Chi không hiểu, cô cong cong khóe miệng cười hỏi: “Đây là bài học tiếng Pháp hôm nay hả? Nghe rất êm tai, dịch nghĩa sang tiếng Trung là gì?”.
“Đúng không đúng không, chị cũng thấy rất êm tai?”. Ôn Tử hỏi một đằng trả lời một nẻo, cười hì hì nói: “Em nói với chị, thầy Thẩm mới tới của tụi em mà đọc đoạn văn này còn hay hơn bao nhiêu lần! Chị không thấy đấy thôi, bạn bè của em đều sùng bái thầy đến tận trời. Mới học có một tiết mà thầy đã thu phục được mọi người rồi…”.
Nghe Ôn Tử nói có vẻ cường điệu, nhưng tất cả đều là sự thật.
Giọng nói của Thẩm Quân Mặc khi phát âm tiếng Pháp có sự độc đáo và đặc biệt riêng, khiến cho mọi người không tự chủ được đều bị thu hút vào. Ban đầu còn nhiều người khiếp sợ anh, nghe anh đọc xong đoạn văn trên đã nhanh chóng chuyển thành khâm phục, vui vẻ thuận theo.
Ôn Tử luyên thuyên liên tục, tất cả đều là sự khen ngợi, tôn kính của cô với vị thầy giáo họ Thẩm kia. Kể hăng hái đến nỗi còn bắt chước động tác mô phỏng theo, khiến Giản Chi đứng bên cạnh không nhịn nổi cười.
Ôn Tử thấy Giản Chi cười thì nghĩ chị ấy không tin mình, nên nghiêm túc nói: “Chị Chi, lời em nói không hề khoa trương, nếu chị không tin, có thể cùng em đến dự thính giờ học của thầy Thẩm”.
Giản Chi khoát khoát tay, đặt nguyên liệu nấu ăn đã cắt gọn vào trong bát: “Chị đâu có