Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Nữ PK Thầy Giáo Lưu Manh

Độc Nữ PK Thầy Giáo Lưu Manh

Tác giả: Đào Đào Nhất Luân

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134856

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/856 lượt.

ai nói ?!”
Y tá hoảng sợ lắp bắp nói“Là, là radio……” Cô đang cầm một cái mp3còn nói,“Anh nghe lại radio một lần đi……”
Sắc mặt Dịch Thừa trắng bệch, một tay đoạt quá ống nghe điện thoại,chỉ nghe –“Các bạn tài xế xin chú ý, một chiếc từ thành phố X ở trên đường cao tốc lân cận xảy ra tai nạn xe cộ nghiêm trọng,xin mọi người đi ngang qua đoạn đường này nên chú ý, mặt khác nhắc nhở các tài xế lái xe buổi tối nên cẩn thận……. Tin tức mới nhất, xe cứu thương đã đến hiện trường xảy ra tai nạn, bên trong xe có một nam một nữ bị kẹt,tình huống nguy cấp,nam tài xế lái xe chứng thật đã tử vong, nữ hành khách mất quá nhiều máu, hiện tại nhân viên y tế đang tiến hành cấp cứu……”
Từ thành phố X đến…… nữ hành khách…..xe màu bạc… Cổ Dĩ Tiêu từng nói qua xe nhà cô ấy chính là màu bạc,hơn nữa nếu không tính sai Cổ Dĩ Tiêu xuất phát từ thành phố hiện tại vừa vặn đến đây…… Dịch thừa nắm chặt mp3 tay không ngừng phát run,đời này hắn chưa sợ hãi quá như vậy, thời điểm nghe radio mồ hôi lạnh đã muốn thẩm thấu một lớp quần áo.
Dĩ Tiêu…… Hắn đem mp3 ném lại cho y tá,không kịp mặc áo khoác đã lập tức chạy như bay xuống thang lầu, ngăn một chiếc taxi, nói với tài xế hắn muốn đi đến ngã rẽ đường cao tốc.
Dịch Thừa mượn ánh đèn nhìn thấy chiếc xe màu bạc thay đổi hình dạng đến đáng sợ, còn có một cánh tay rũ xuống trên tay đó toàn là máu,còn có mái tóc dài ở trong gió lạnh phấp phới.Trên mặt đất máu tươi đầm đìa,có một dòng máu chạy về bụi cỏ bên đường.“Dĩ Tiêu –” Dịch Thừa hô to,đẩy đội viên phòng cháy ra liền chạy đến hướng xe Buick.
“Tiên sinh! Cho dù anh có là người thân của nạn nhân cũng không thể tới gần!” Vài đội viên phòng cháy bắt lấy Dịch Thừa,“Nơi này rất nguy hiểm, xe tùy thời có thể nổ mạnh,xin anh tin tưởng chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ cứu được người bệnh ra.”
“Buông.” Dịch Thừa thấp giọng nói,“Làm ơn cho tôi qua,nhìn một cái…… để tôi nhìn một cái thôi.”
Vài đội viên phòng cháy chần chờ thật lâu, cuối cùng lựa chọn thỏa hiệp,“Được rồi, cho anh vài giây,xin anh nhìn một cái rồi lập tức quay lại.”
Dịch Thừa bước nhanh về phía trước,từ cửa xe biến dạng nhìn vào,nhưng dường như nhìn không thấy người ở bên trong,một mảnh huyết nhục mơ hồ, tóc tán loạn, cô đã sớm ngất, một chút dấu hiệu còn sống cũng không có.“Dĩ Tiêu!” Hắn đưa tay còn chưa có đụng tới cửa xe,đã bị vài người phòng cháy kéo ra, đưa đến nơi an toàn.“Dĩ Tiêu……” Dịch Thừa bị mấy đội viên phòng cháy hợp lực giữ chặt, căn bản động cũng không thể động một chút,trong đầu hắn sớm trống rỗng,chỉ có thể một lần một lần kêu gọi tên Cổ Dĩ Tiêu, thanh âm đã gần như khàn khàn.
Dịch Thừa chưa từng hận chính mình như thế, hắn nhất định là thiếu não, bằng không tại sao đồng ý cho cô đến bệnh viện tìm hắn? Hắn là con nít ba tuổi sao? Tại sao cần người giúp hắn?! Nhìn cánh tay máu chảy đầm đìa kia,cái gì cũng làm không được Dịch Thừa cắn chặt hàm răng, khắc chế bản thân không được chảy nước mắt.
Tiếng chuông di động cùng với chấn động vang lên,Dịch Thừa không lòng dạ nào tiếp điện thoại,một lần lại một lần cự tiếp,đến lần thứ năm hắn lại bỗng nhiên phát hiện tiếng chuông này là Cổ Dĩ Tiêu gài vào bài –super junior [U'>. Hắn biến sắc nhìn thoáng qua màn hình,“Dĩ Tiêu” Hai chữ to làm mồ hôi lạnh sau lưng hắn dọa trở về.
“Ai?”
“Dịch Thừa anh là đại hỗn đản!” Thanh âm điêu ngoa của Cổ Dĩ Tiêu xuất hiện ở trong điện thoại,“Em ở bệnh viện tìm anh một vòng,anh ở nơi nào?! Anh đùa giỡn em sao?! Tin rằng anh cũng không dám, nói! Anh núp ở nơi nào?! Hạn anh xuất hiện trong vòng năm giây, nếu không chia tay!”
“Dĩ Tiêu,em……”
“Một!Hai! Ba!” Cổ Dĩ Tiêu không để ý tới hắn, bắt đầu đếm ngược.
“Em thật sự không chết?” Dịch Thừa máy móc nhìn phía nhìn về phía chiếc xe Buick đã biến dạng.
“Hưmmmmm?Anh còn nguyền rủa em chết?!” Cổ Dĩ Tiêu nghe đến bị chọc tức,“Nhân phẩm của anh đã không thể dùng từ ‘tồi’ là có thể hình dung ! Tức chết em anh ở nơi nào?! Lăn ra đây,em sắp mệt chết muốn xỉu đây!”
“Anh ……” Dịch Thừa thấp nguyền rủa,lãng phí cảm tình !“Anh đang ở trên đường cao tốc.”
“Anh ở nơi đó làm cái gì?”
“Em chờ anh,anh lập tức trở về.” Dịch Thừa xoay người muốn đi,một đội viên phòng cháy kích động chạy đến giữ chặt tay Dịch Thừa, hưng phấn nói:“Tiên sinh, chúng tôi đã cứu người ra !”
“Sao,thật không? Chúc mừng.” Dịch Thừa đạm mạc phất tay, chạy tới xe Taxi.
Vẻ mặt đội viên phòng cháy đó kinh ngạc, không phải chứ? Sắc mặt người này tại sao thay đổi nhanh như vậy nha?Dáng vẻ vừa rồi không phải muốn liều chết sao? Không phải hắn bị bệnh thần kinh chứ……
Dịch Thừa ngồi trên xe taxi, nghĩ lại chuyện xảy ra lần này hắn phát hiện đời này không thể không lấy Cổ Dĩ Tiêu.Thật không thể tưởng tượng nổi, nếu lần này người gặp nạn thật là Cổ Dĩ Tiêu,không biết dáng vẻ hắn sẽ thành ra dạng gì nừa.Nha đầu Cổ Dĩ Tiêu kia, vận khí thật tốt,may không phải xe cô……
Hắn đang cảm thấy may mắn Cổ Dĩ Tiêu không bị sao hết, bỗng nhiên phía trước xe chạy ra một chú chó hoang,tài xế vừa quẹo bánh lái không kịp phanh lại liền đụng vào lan can ven đườn


Duck hunt