Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu
Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342111
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2111 lượt.
g sánh rồi cũng hất tới trên người cô, Tầm Thiên Hoan nhíu nhíu mày, uống vội vã như vậy gì chứ?
Tầm Thiên Hoan lục tìm trong đống quần áo lấy ra một chiếc váy, ướm lên người nhìn tới nhìn lui, cảm thấy rất đẹp liền chuẩn bị dùng để thay bộ đồ đang mặc trên người.
Tầm Thiên Hoan ẩn ẩn cảm giác nhiệt độ trên người mình dần dần tăng cao, dù cho đem áo ngoài cởi đều không giải được nhiệt, hô hấp tinh thiển bất định, Tầm Thiên Hoan khó chịu tựa ở trên vách tường, vách tường lạnh buốt xác thực cho cô một lát thư sướng, nhưng là, ngay sau đó, trên người nhiệt độ còn đang tiếp tục nóng lên như vũ bão, vô cùng tra tấn......
Loại tình huống này Tầm Thiên Hoan nhiều ít cũng có chút minh bạch, dục vọng dâng lên hung hung mà lại cực kỳ quái dị......
Chẳng lẽ, cô thực thành dục nữ?
Tiêm thủ, vô ý thức vuốt thân thể của mình, một mực dưới lên dao động, thẳng đến bụng...... Xuống lần nữa......
Tầm Thiên Hoan rên rỉ: “Tịch......”
Bỗng “Phanh!” một tiếng vang lên, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Bắc Diệc Uy tuấn tú lạnh lùng khêu gợi xuất hiện ở cửa ra vào, ánh mắt sắc bén nhìn lướt qua trong phòng, sau khi nhìn thoáng qua Tầm Thiên Hoan, lại nhanh chóng liếc về phía ly nước trên bàn, lập tức nói: “Cô không phải đã uống ly nước kia chứ?!”
Nước, chết tiệt, hắn thật sự là tức ngất đầu, rõ ràng trong nước thả dược, vốn là nghĩ trả thù cô, chính là, khi hắn vừa mới giác ngộ về lại muốn đến ngăn cản, tựa hồ đã tới không kịp...... Dược đã bị cô uống hết.
Tầm Thiên Hoan cố hết sức mở miệng: “Anh đã bỏ thuốc vào trong nước?”
Bắc Diệc Uy vẻ mặt mất tự nhiên, thầm mắng một tiếng: “Đáng chết!”
Tầm Thiên Hoan trừng mắt Bắc Diệc Uy: “Bắc Diệc Uy, anh hỗn đản!”
Dù cho lại oán, lại nộ, những thứ này nhưng lại bù không được dục vọng trong cơ thể, nhìn hắn, chỉ càng làm cho cô thêm khó chịu mà thôi, bất kể là thân thể, hay là...... Tâm......
Đối với Tầm Thiên Hoan tức giận mắng, Bắc Diệc Uy không có bất kỳ phản ứng nào, lại đột nhiên cúi đầu xuống, trầm giọng nói: “Thực xin lỗi.”
Tầm Thiên Hoan trừng mắt Bắc Diệc Uy: “Bắc Diệc Uy, anh hỗn đản!”
Dù cho lại oán, lại nộ, những thứ này nhưng lại bù không được dục vọng trong cơ thể, nhìn hắn, chỉ càng làm cho cô thêm khó chịu mà thôi, bất kể là thân thể, hay là...... Tâm......
Đối với Tầm Thiên Hoan tức giận mắng, Bắc Diệc Uy không có bất kỳ phản ứng nào, lại đột nhiên cúi đầu xuống, trầm giọng nói: “Thực xin lỗi.”
Tầm Thiên Hoan khó chịu nhìn Bắc Diệc Uy, hai tay nắm chặt làm cho thân mình cứng ngắc, nhưng mà dục vọng lại vô cùng bất kham tại trong thân thể của cô quấy động......
Tầm Thiên Hoan quay đầu đi, không để cho mình nhìn người đàn ông trước mắt này, hai mắt cô dán vào tường chăm chú nhíu mày cắn răng nhịn xuống, lại cuối cùng khống chế không nổi rên rỉ từ miệng dật ra......
“Ân......”
Bắc Diệc Uy nhắm mắt lại, quả thực quá hoang đường! Chính mình rõ ràng biết làm loại sự tình này!
Tầm Thiên Hoan khó chịu đến muốn khóc, cô tựa như một hài đồng trôi nổi trong biển rộng, một lòng muốn tìm đến thứ mà mình có thể dựa dẫm: “Tịch......”
Bắc Diệc Uy bỗng nhiên mở ra cặp mắt sắc bén kia, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Tầm Thiên Hoan, đau đớn cùng xót xa cứ dâng tràn trong lòng hắn, sau một lúc lâu, hắn nói: “Em bây giờ có thể nghĩ đến cũng chỉ có hắn mà thôi sao?”
“Tịch......”
Chỉ cần trong miệng gọi tên Tịch, cô có thể dời đi chú ý, Bắc Diệc Uy, cô sao có thể khuất phục hắn?
“Tịch......”
Bắc Diệc Uy đi đến trước mắt của cô, lạnh lùng nói: “Em hiện tại cho dù kêu tên của hắn đến khản cổ, hắn đều khó có khả năng giúp em giải thuốc trong người! Bởi vì hắn căn bản là không biết! Em còn muốn lãng phí miệng lưỡi làm gì?”
Tầm Thiên Hoan dựa vào một tia dũng khí cuối cùng, chuẩn bị đẩy hắn ra: “Bỏ đi!”
Nhưng không có nghĩ đến chẳng những cô không có đưa hắn đẩy ra, ngược lại bàn tay vừa chạm vào thân thể của hắn, liệt hỏa tựa như gặp củi khô bùng cháy dữ dội càng không thể vãn hồi.
Bắc Diệc Uy đứng ở tại chỗ cũng không nhúc nhích, chăm chú nhìn chằm chằm vào Tầm Thiên Hoan lúc này.
Tầm Thiên Hoan không tiếp tục đẩy hắn, cô không phải thánh nhân, cô cũng có thất tình lục dục như những người phụ nữ bình thường khác mà thôi, huống chi lúc này xuân dược đang khống chế, cô làm sao giữ mình được?
Tầm Thiên Hoan nhìn Bắc Diệc Uy, gian nan làm cho thân thể mình rời đi vách tường, nhưng ngay khi vừa động thì cả thân thể cô hoàn toàn tựa tại trên lồng ngực hắn, cô muốn rời khỏi, cũng đã không còn khí lực, tại trong ngực của hắn hô hấp càng phát ra cấp loạn.
Thân thể Bắc Diệc Uy cứng đờ, hắn biết rõ là cô đã không có khí lực chèo chống thân thể của mình mới có thể bất đắc dĩ tựa ở trước bộ ngực của hắn, dù cho như vậy, trong lòng của hắn có một loại xúc động đang tự nói với chình mình: lúc này đây cô đang cần hắn, dựa vào hắn......
Tầm Thiên Hoan chậm rãi ngẩng đầu, thanh âm trầm thấp nhược nhược: “Tại sao phải đối với tôi như vậy?”
Hắn sao lại có thể đối với cô làm nên chuyện như vậy? Đau quá, trong nội t