Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.
âm có loại đau đớn không hiểu, đau đến làm cho cô gần như muốn lập tức khóc lên!
Lý do??? Chỉ là vì hắn nhất thời xúc động muốn dạy cô một bài học, cuối cùng hắn chỉ có thể lẩm bẩm: “Thực xin lỗi......”
“Tôi làm sai cái gì?” Tầm Thiên Hoan ngữ khí oán, khuôn mặt nghiêm trọng tái nhợt, trong ánh mắt ẩn ẩn nước, nói: “Tại sao phải đối với tôi như vậy?”
Khuôn mặt Bắc Diệc Uy trơn bóng trắng nõn, lộ ra rõ ràng góc cạnh tuấn tú lạnh lùng; lông mày rậm, mũi cao thẳng, tuyệt mỹ môi hình, mỗi một nét đều toát lên vẻ đường hoàng cao quý, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm hiện ra màu ánh sáng mê người, ẩn một tầng đạm lo nhu tình......
nhiệt độ cơ thể của hắn, hơi ấm của hắn, tầng tầng đốt lên dục vọng của cô, đầu óc cô hiện tại, thân thể cô hiện tại, chỉ có một ý niệm, một ý nghĩ, cô muốn hắn! Cô bức thiết cần hắn!
Cô ngẩn ra một lúc, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ cúi xuống rồi lại ngẩng lên, nhắm mắt lại, đưa lên môi của mình......
Bắc Diệc Uy cuối cùng nhịn không được, cô còn chưa hôn tới đã liền nghiêng người tới hôn lên môi của cô, tận tình mút mát chất mật của cô, hôn đến rất sâu rất sâu......
Bắc Diệc Uy ôm lấy thân thể mềm mại của cô, chân hướng về phía sau dùng lực cửa ra vào lập tức đóng lại!
Đem cô đặt ở trên giường, cũng thuận thế đè người lên, áo ngoài của cô vốn đã sớm cởi, hơn nữa bởi vì vừa rồi dược tính quá mức giày vò, cô vô ý thức thủ dâm một hồi, trong lúc này quần áo hoàn toàn hờ hững khoác trên người, Bắc Diệc Uy nhẹ nhàng kéo, sau đó ném qua một bên, tại hai người khẽ đảo cấp cuống quít loạn phía dưới, cũng tạm được giải quyết hết chướng ngại trên người......
Dược tính trên người Tầm Thiên Hoan đã sớm phát tác, làm khúc dạo đầu cũng chỉ càng tra tấn cô mà thôi, Bắc Diệc Uy cũng tinh tường, cho nên tiết kiệm thời gian...... Trực tiếp vặn bung ra bắp đùi của cô, bên trong hoa cốc, đã là một mảnh ẩm ướt, xem ra cô thực đã rất nhẫn nhịn một hồi lâu, Bắc Diệc Uy gầm nhẹ một tiếng, đem chính mình cự đại đẩy mạnh trong cơ thể của cô...... Bởi vì dưới tác dụng của yêu dịch, cô thành trong tuy rất căng, nhưng cũng thực sự rất là trơn mềm, trơn mềm cùng ướt át cùng nhau bọc cự đại khiến hắn mất hồn tới cực điểm!
Tầm Thiên Hoan chịu đựng không để cho mình rên rỉ.
Nhìn xem cô như thế, hắn nhíu lông mày sắc bén, cuồng mãnh đâm vào, sau đó bỗng chốc dừng lại, chậm rãi, chậm rãi rút ra làm cho trong cơ thể cô càng ngày càng cảm thấy hư không...... Rút ra rồi, hắn cũng dừng lại bên ngoài, đợi đến khi cô động đậy nhấc lên thân thể muốn nghênh đón hắn tiến vào, hắn mới mạnh mẽ đâm sâu, sau đó lại như lần trước mà chậm rãi rút ra......
“Không cần như vậy......”
Loại cảm giác trống rỗng này làm cho cô cảm thấy bất lực, vô ý thức kẹp chặt cự đại của hắn......
Khoái cảm tăng cao, hắn nhắm mắt lại, gần như quên hô hấp.
“Nhanh lên......”
“Cái gì?”
Tầm Thiên Hoan cắn môi: “Cầu anh nhanh lên......”
Bắc Diệc Uy lại một tiếng gầm nhẹ, mới rút ra một nửa, lại nhanh chóng đi vào, cuồng mãnh đút vào.
“A...... A...... A......” Cô khuôn mặt nhỏ nhắn thống khổ cũng sung sướng nhăn lại, theo động tác càng ngày càng mãnh liệt phát ra tiếng kêu dâm mỹ.
Thay đổi một cái lại một cái tư thế......
Tình cảm mãnh liệt tiếp tục trình diễn......
Tầm Thiên Hoan mỏi mệt đã sớm ngủ......
Bắc Diệc Uy lẳng lặng vuốt mái tóc của cô, một lúc lâu mới nhẹ nhàng hôn xuống môi cô, mặc lại y phục của mình và ra khỏi phòng.
Đi xuống lầu, Ân Khả đang đợi, Bắc Diệc Uy đang ở trong sân sau nhìn hắn một cái, cũng không có nói gì đi đến sô pha ngồi xuống, mắt chậm rãi nhắm lại, dấu đi tâm trạng phức tạp của mình, là ưu thương? Là bất đắc dĩ?
Ân Khả đi đến bên cạnh Bắc Diệc Uy, cẩn thận hỏi: “Ông chủ, anh thật muốn đem những cổ phần công ty kia chuyển qua cho Thiếu phu nhân sao?”
Bắc Diệc Uy từ từ nhắm hai mắt, thấp giọng nói: “Đó là cô ấy nên được,đó là tài sản của anh tôi.”
Tầm Thiên Hoan mỉm cười nói: “Xin chào!”
Bắc Diệc Uy: “Mọi người ngồi xuống nói đi.”
Tầm Thiên Hoan sau khi ngồi xuống, Tề luật sư đưa cho cô một phần tư liệu, sau đó giải thích cho cô, Tầm Thiên Hoan chăm chú nghe, nghe tới nghe lui nhưng vẫn là cái hiểu cái không.
Cuối cùng, Bắc Diệc Uy đem phần cốt lõi của vấn đề chia di sản nói với Tầm Thiên Hoan: “Em cứ xem hợp đồng này đi nếu hiểu và đồng ý nội dung trong này thì lập tức ký tên!”
Tầm Thiên Hoan sững sờ tiếp nhận tờ giấy, cẩn thận đọc, cô từ nhỏ đối với loại giấy tờ chằng chịt chữ này lại luôn thấy đau đầu, lần này cô có thể đem những thứ này xem hết đã là quá sức, về phần cô có thể hiểu ý nghĩa trong đó hay không lại là một chuyện khác.
Tề luật sư nói: “Nếu như phu nhân đồng ý thừa hưởng di sản của chồng cô là 30% cổ phần công ty tập đoàn Bắc thị, vậy ký tên ở phía trên.”
Tầm Thiên Hoan cuối cùng hiểu được, thì ra cô kế thừa di sản Bắc Diệc Hâm là 30% cổ phần công ty tập đoàn Bắc thị!
Tầm Thiên Hoan quay hỏi lại Bắc Diệc Uy: “Anh trước kia không phải nói với tôi, tôi có thể kế