Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2203 lượt.
ường như là phi thường lo lắng cô biến mất, hắn nói: “Cầu xin em, theo anh trở về, chỉ cần em hảo hảo còn sống, em muốn điều gì cũng có thể!”
Tầm Thiên Hoan giương mắt nhìn hắn, nói: “Chính là, hiện tại sống đối với tôi chính là thống khổ.”
Bắc Diệc Uy chăm chú ôm cô: “Em không thể vì một người đàn ông như vậy mà tra tấn chính mình như thế, cái này không đáng!”
“Chính là tôi thương anh ta......” Tầm Thiên Hoan cứng ngắc thân thể: “Tôi yêu anh ta, thật sự thật sự thật yêu, thương hắn, tín nhiệm hắn, ỷ lại hắn...... Hôm nay, ngay lúc vừa rồi, tôi cho là tâm mình chết, hiện tại tôi vẫn còn đau quá đau quá...... Tôi không biết làm sao bây giờ......”
Cô bất lực, cô đau nhức, như than đỏ thiêu đốt trong ruột gan......
Bắc Diệc Uy nhìn cô, nói: “Như vậy, em có thể thử đem tình...... yêu này, chuyển sang một người khác, để cho người khác có cơ hội yêu thương em, em có nguyện ý thử một lần không?”
Đúng vậy, chính là thế thân, nếu như cô nguyện ý, hắn làm thế thân cũng không sao.
Tầm Thiên Hoan bỗng nhiên cười, cười đạm mạc: “Đây là chuyện buồn cười nhất mà tôi được nghe.”
Bắc Diệc Uy kinh ngạc: “......”
Đáy mắt bi thương rõ ràng như thế, nhưng cô không có phát hiện. [tội nghiệp ảnh quá'>
Khi hắn cố lấy dũng khí, trong lòng trải qua vô số lần thuyết phục chính mình, rốt cục nói ra những lời này, cô lại đem những này lời nói trở thành......
Tầm Thiên Hoan ổn ổn suy nghĩ, nhìn hắn nói: “Bắc Diệc Uy, tôi đã nói với anh, anh đừng yêu thương tôi, ngàn vạn lần không nên.”
Hắn bật thốt: “Vì cái gì?”
Tầm Thiên Hoan hít sâu: “Bởi vì, tôi sẽ không lại yêu thương, tín nhiệm người nào khác.”
Tầm Thiên Hoan dần dần minh bạch một đạo lý: Trên cái thế giới này, có lẽ bất kì vật gì đều có giá trị, duy chỉ có tình yêu là không đáng một đồng!
“Em nghĩ yêu một người là do bản thân quyết định sao?” trong nụ cười của Bắc Diệc Uy có chút ít đau khổ: “Nếu chỉ cần nói không yêu liền có thể không yêu thì hiện tại em cũng sẽ không thống khổ như vậy, không phải sao?”
Bắc Diệc Uy trả lời như thế.
Thật là hữu lý, trong khoảng thời gian ngắn Tầm Thiên Hoan không phản bác được.
Tịch......
Từ giờ trở đi, tôi sẽ quên anh từng chút từng chút một.... Không có anh, tôi…. tôi...... nhất định cũng có thể sống thật tốt......
Không nghĩ không nghĩ không nghĩ......
Quên, cô muốn quên, cố gắng quên đi......
“Tốt lắm.” Bắc Diệc Uy mỉm cười: “Anh đi lấy xe, em ở đây chờ anh.”
Tầm Thiên Hoan gật đầu: “Ân.”
Bắc Diệc Uy nhìn cô cười cười, sau đó xoay người một cái anh tuấn, chạy tới bãi đỗ xe, Tầm Thiên Hoan ngơ ngác đứng tại chỗ, sững sờ.
Năm phút sau, Bắc Diệc Uy lái chiếc xe Lincoln – thứ duy nhất còn lại của hắn đến, chậm rãi dừng lại bên cạnh Tầm Thiên Hoan, tự mình mở cửa xe cho cô, Tầm Thiên Hoan thở mạnh rồi ngồi vào trong xe......
Tầm Thiên Hoan ngồi ở trong xe, không khí trầm lặng, làm cho tư duy của cô cứ lòng vòng, suy nghĩ rất nhiều, sau đó ánh mắt cô chú thị khuôn mặt lạnh lùng trong kính chiếu hậu, cô nói: “Hẳn là anh rất hận tôi.”
Bắc Diệc Uy khẽ giật mình, sau đó cười: “Tại sao anh phải hận em? Có phải là em vẫn còn để tâm lời nói của anh ngày hôm đó không? Kỳ thật, dù cho em thật sự lợi dụng anh, anh cũng không thể hận em được, hận em chỉ càng thập bội tra tấn chính mình.”
“Đúng vậy...... Hận một người thật sự rất khó......”
Nhưng dù cho như vậy, cô vẫn muốn hận người kia...... phẫn nộ căm hận hắn!
Tình cảm tích lũy nhiều năm như vậy, hạnh phúc từng có trong nhiều năm, là hắn tự tay phá hủy! Hận, cô hận!
“Như vậy, có phải là em cũng giống như anh, đúng là em vẫn không thể hận hắn được?”
“Không!” Tầm Thiên Hoan lập tức từ chối, cô nói: “Tôi hận anh ta, phi thường phi thường hận! Tôi hận không thể hắn ngày mai sẽ chết!”
“Đừng lừa mình dối người,” Bắc Diệc Uy lái xe, lạnh nhạt nói: “Anh ta chết, em sẽ như thế nào?”
Chỉ có, so với chết càng thống khổ hơn.
Tầm Thiên Hoan dừng lại, cô thật sâu hít lấy khí, nói: “Cầu xin anh, cầu xin anh đừng có nhắc đến anh ta, tôi bây giờ nghe đến tên của anh ta liền muốn nổi điên!”
Bắc Diệc Uy liếc nhìn kính chiếu hậu, cuối cùng không nói gì nữa.
Trở lại Bắc gia, Tầm Thiên Hoan nhìn ngắm cái kiến trúc không hề thay đổi so với trong trí nhớ của cô, y nguyên hoa lệ cùng xinh đẹp, nhưng tâm tình Tầm Thiên Hoan bất đồng, Bắc gia đã suy sụp thì biệt thự này cũng như những căn nhà bình thường khác mà thôi.
Quản gia cung kính đứng ở cửa ra vào, chuẩn bị đón Tầm Thiên Hoan cùng Bắc Diệc Uy vào nhà.
Bắc Diệc Uy nhìn quản gia, nói: “Quản gia, những người hầu kia đã sắp xếp xong chưa?”
Quản gia trả lời: “Đã an bài xong, tôi phát tiền lương bọn họ, tất cả bọn họ cũng đều cầm tiền đi.”
Bắc Diệc Uy âm thầm than nhẹ: “Ân, quản gia khổ cực rồi, như vậy...... Ngày mai......”
“Không, thiếu gia, xin cho tôi lưu lại giúp thiếu gia quản lý hết thảy mọi việc trong nhà!”
“Hiện tại, Bắc gia chỉ còn lại một - hai người, còn có cái gì cần quản lý?”