Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342199
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2199 lượt.
Thanh âm của Bắc Diệc Uy trầm thấp, nói: “Lưu thúc, tôi thật sự rất hổ thẹn, từ lúc ba tôi còn nhỏ chú đã bắt đầu tại Bắc gia hỗ trợ đến khi tôi khôn lớn, đã bao nhiêu năm, rõ ràng......”
“Thiếu gia, đừng nói như vậy, thế sự khó liệu, cậu cũng đâu có muốn thế này,” Quản gia kia cảm khái vô hạn nói: “Chỉ là, tôi cũng già rồi, cả đời đều ở Bắc gia, hiện tại muốn tôi rời đi, tôi thật là không muốn a!”
“Lưu thúc......”
“Thiếu gia, hãy cho tôi tiếp tục lưu lại Bắc gia, biết rõ hiện tại cậu có nhiều khó khăn, cứ coi như tôi lưu lại để chăm sóc cậu, đừng coi tôi như quản gia, tôi cũng tuyệt sẽ không lấy nửa phân tiền lương, chỉ cần có thể tiếp tục lưu lại Bắc gia!”
Quản gia cả đời đều kính dâng cho Bắc gia, thậm chí ra ngoài cũng không đi, hôm nay bảo cho ông ấy rời đi, ông ấy biết đi đâu? Đối với ông mà nói Bắc gia chính là nhà của ông!
Không chỉ có Bắc Diệc Uy, Tầm Thiên Hoan cũng hiểu được đạo lý này, cô nói: “Diệc Uy, hãy để quản gia lưu lại, trong nhà chỉ có hai người chúng ta cũng quạnh quẽ, nhiều người cũng tốt.”
Bắc Diệc Uy do dự hồi lâu, cuối cùng gật đầu: “Được rồi.”
Bắc Diệc Uy chỉ cần Tầm Thiên Hoan nằm ở trên giường nghỉ ngơi, nhưng Tầm Thiên Hoan quật cường muốn xuống bếp nấu cơm.
Bắc Diệc Uy nói: “Uy, anh đưa em trở về không phải là để em làm người hầu.”
Tầm Thiên Hoan mỉm cười: “Anh cho rằng tôi sẽ cam làm người hầu? Tôi là yêu mến xuống bếp nấu cơm, bằng không, tôi cũng chẳng muốn làm!”
Bắc Diệc Uy lại đè bả vai Tầm Thiên Hoan, áp ngồi ở trên giường: “Hảo, cứ cho là như vậy, hôm nay dù thế nào em cũng phải nghỉ ngơi trước!”
Hôm nay, cô bị đả kích lớn cỡ nào......
Tầm Thiên Hoan lắc đầu nói:“Không cần, cứ để cho tôi làm, tôi van anh.”
“Vì cái gì?”
Tầm Thiên Hoan cười nhạt rũ mắt, nói: “Bởi vì, nếu tôi ngồi một mình, tôi sẽ miên man suy nghĩ, như vậy, tôi sẽ rất khó qua rất khó qua......”
Bắc Diệc Uy kinh ngạc không nói gì.
Tầm Thiên Hoan liền đứng lên, đi qua bên cạnh hắn, tràn đầy tự tin nói: “Anh hình như còn chưa có nếm thử tài nghệ của tôi a? Đêm nay nếm, bảo đảm sẽ không làm cho anh thất vọng!”
Bắc Diệc Uy không ngăn trở... cô nữa, chỉ mỉm cười nói: “Có tự tin như vậy?”
Tầm Thiên Hoan ngoái đầu nhìn lại cười: “Đó là đương nhiên!”
Nét mặt tươi cười che dấu một nội tâm chồng chất vết thương......
Bắc Diệc Uy theo đuôi Tầm Thiên Hoan đi đến phòng bếp, vào phòng bếp liền thấy động tác cô thuần thục, rất có tuần tự.
Bắc Diệc Uy đột nhiên hỏi: “Trước kia em thường xuyên xuống bếp sao?”
Thường xuyên......
Đúng vậy, trước kia, cô cảm thấy vì người kia xuống bếp là một việc phi thường hạnh phúc......
“Tôi rất yêu thích nấu nướng, từ nay về sau anh có lộc ăn rồi.”
“Cám ơn em.”
Ngữ khí của hắn nghiêm túc làm cho cô có chút không được tự nhiên, cô cười cười nói: “Khách khí cái gì? Từ nay về sau tôi cũng ở trong nhà này, bản thân cũng cần ăn cơm chứ, chẳng lẽ lại để cho một người đàn ông chưa từng nấu cơm làm sao?”
“Anh rất muốn học.”
“Không cần, tôi cũng không phải là sư phụ chuyên nghiệp.”
Hắn liệt môi cười: “Anh là học trò giỏi thì được rồi.”
Tầm Thiên Hoan dừng tay, nhìn hắn một cái, nói: “Anh không cần phải học cái này, anh phải là người làm đại sự, tôi tin tưởng có một ngày anh có thể thành công lần nữa!”
Hơn nữa, không phải vì ngày đó mà hắn đang cố gắng sao?
Bằng không vì cái gì mà hắn còn ăn nói khép nép muốn ở lại công ty kia.
“Cảm ơn lời vàng ngọc của em.”
“Không cần, tôi cũng chỉ là tùy tiện nói mà thôi.”
Hôm nay Tầm Thiên Hoan đã chết lặng, những người đàn ông kia vì thành công, vì sự nghiệp có thể bỏ hết thảy, cô đã không tài nào theo kịp.
Cô là một con người, có tình cảm có hiểu biết, không phải một vật phẩm để lợi dụng.
Từ nay về sau, cô muốn chính thức sống tiêu sái, chính thức tùy tâm sở dục, không bị bất luận kẻ nào điều khiển! Đồng thời, cũng sẽ không lại để cho người ta có cơ hội khống chế, lợi dụng!
Trải qua việc này, cô đối Bắc Diệc Uy quả thật có xấu hổ, đối Âu Dương Tịch, lòng của cô...... coi như đã chết.
............
Đồ ăn được bày lên bàn.
Tầm Thiên Hoan thở nhẹ ra, cởi tạp dề xuống, chuẩn bị dùng cơm, Bắc Diệc Uy đã ngồi xuống ở một bên bàn, quản gia đi ra ngoài có chút việc, Tầm Thiên Hoan đã để phần đồ ăn lại cho ông ấy.
Nhìn lướt qua trên bàn, Tầm Thiên Hoan nói: “Từ nay về sau chúng ta nên đổi một cái bàn nhỏ hơn để làm bàn ăn, hai người ăn cơm mà dùng bàn lớn như vậy thật không phù hợp, khập khiễng.”
Bắc Diệc Uy nhìn cô, nói: “Hảo, sẽ đổi bàn nhỏ.”
Bắc Diệc Uy cầm đũa, gắp một ít đồ ăn ở gần tay mình nhất đưa vào miệng thử hương vị......
Tầm Thiên Hoan nhìn hắn hỏi: “Hương vị thế nào?”
Bắc Diệc Uy chỉ nhai mà không có trả lời, rồi cười cười.
Tầm Thiên Hoan nhìn vẻ mặt hắn có chút quái dị, chính mình liền động đũa nếm nếm, lập tức nhíu mày.
Hương vị món ăn thật khác xa trước đây.
Quả nhiên, nấu ăn cũng cần có tâm tình.
Tầm Thiên Hoan cười nói: “Được, ăn tạm vậy đi, từ nay về sau tôi sẽ chú ý.”
Bắc Diệc Uy không để tâm, bắt