Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Sủng Chị Dâu

Độc Sủng Chị Dâu

Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342191

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2191 lượt.

a cô ta sẽ bỏ qua cho cậu sao? Nếu như bọn họ biết cậu sống cùng Tầm Thiên Hoan kia một chỗ thì việc giết Tầm Thiên Hoan cũng có thể!”
Sắc mặt Âu Dương Tịch càng ngày càng tối đen, phẫn nộ, không có chỗ để bộc phát, tay đấm mạnh vào tường, lại tràn ra máu......
“Làm gì tra tấn chính mình như vậy?” Ân Khả nói: “Đại tiểu thư đó so với Tầm Thiên Hoan xuất sắc hơn, tướng mạo, tài hoa, gia thế, đều không thể chê được, cho dù cậu không thích cô ta, nhưng cùng cô ta kết hôn cũng không có hại phải không? Đến lúc đó, cô ta không chịu được phòng không gối chiếc có thể sẽ đề nghị ly hôn? Lúc đó thì cậu hoàn toàn được giải thoát rồi! Thực không hiểu nổi vì cái gì cậu lại làm ra một đống phiền toái!”
“Đừng nói nữa......”
“Hiện tại nếu cậu không làm tốt việc của mình, cha cậu cũng sẽ không cho qua......”
Âu Dương Tịch âm trầm nhìn chằm chằm vào Ân Khả: “Đủ !” Ân Khả đã đem việc này nói với hắn bao nhiêu lần, hắn làm sao không hiểu rõ chứ, “Chuyện của tôi, tôi tất sẽ xử lý được.”
“Hảo, vậy cậu cứ từ từ xử lý a, xử lý như thế nào tùy cậu, chính là đừng ngồi im một chỗ không làm gì rồi đem mọi phiền phức về công ty giao cho tôi, là ok!”
“Chỉ cần cậu an phận, đừng động đến chuyện của tôi cùng Thiên Hoan, tôi tựu cám ơn trời đất!”
Ân Khả mắt trắng không còn chút máu: “Hảo tâm đương cẩu phổi!”
------
Bắc Diệc Uy ngồi trên ghế sa lon, uống vài ngụm nước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nước trong suốt, nói: “Có phải là em đang rất tức giận không?”
Tầm Thiên Hoan tựa ở một bên, ánh mắt ngốc trệ, nói: “Anh ta quá giảo hoạt.”
Bắc Diệc Uy lạnh nhạt: “Đó là bởi vì anh ta quá yêu em, nếu không, anh ta sẽ không hao hết tâm tư.”
Tầm Thiên Hoan không vui: “Anh không nên nói lời như vậy? Biết rõ tôi sẽ phản cảm mà?”
Bắc Diệc Uy nói: “Anh là ăn ngay nói thật mà thôi.” Tầm Thiên Hoan hừ nhẹ một tiếng, nói: “Tôi thật giống như một đứa ngốc, bị anh ta đùa giỡn vài năm!”
Bắc Diệc Uy nâng ly lên miệng uống sạch nước trong ly đồng thời những suy nghĩ trong đầu suy nghĩ cũng như dòng nước tuôn tràn, tuôn tràn...... Nếu như là đùa giỡn một người, có thể đùa giỡn nhiều năm như vậy, còn không biết mệt sao? Điều này sao có thể? Cho nên, nếu nói không có cảm tình, là chuyện không thể nào có. Hắn hỏi: “Ngày mai, em muốn đi làm sao?”
Tầm Thiên Hoan đô môi: “Ngoại trừ đi làm, tôi còn có thể như thế nào?” Âu Dương Tịch, Âu Dương Tịch, đáng giận Âu Dương Tịch! Hận chết hắn!
Bắc Diệc Uy thấp giọng hỏi: “Anh không phải rất vô dụng sao?”
“Anh nói cái gì a?”
“Biết rất rõ ràng em không muốn đi làm nhưng cũng không làm gì được.”
“Cái này không liên quan đến anh mà phải không? Xét đến cùng, chính là Âu Dương Tịch kia quá giảo hoạt! Hiện tại tốt lắm, đành tùy cơ ứng biến vậy!” Tầm Thiên Hoan nói xong lời cuối cùng thì nghiến răng nghiến lợi. Bắc Diệc Uy không nói, ánh mắt sâu dày đặc.
Tầm Thiên Hoan sợ tối, đây cũng không phải là bí mật gì, vì vậy, đến buổi tối, Bắc Diệc Uy cũng rất có ý làm bạn bên cạnh cô, trải qua chuyện buổi tối hôm trước, Bắc Diệc Uy không dám lại muốn cô, sợ là thân thể cô không được khỏe, Tầm Thiên Hoan cũng quá mệt mỏi nên vừa nằm xuống giường đã ngủ. Vì vậy, hai người ôm nhau trên giường im lặng qua một đêm.
Buổi tối ngủ từ sớm, nên sáng hôm sau trời vừa tờ mờ cô đã tỉnh giấc, trên giường lật qua lật lại mãi cũng ngủ không được, nhàm chán đến cực điểm. Vì vậy cô nổi lên ý đồ chơi xấu hắn, lén lút cởi bỏ áo ngủ của hắn, bàn tay nhỏ bé thon dài vê lộng lấy tiểu đậu đỏ trước ngực hắn, ai ngờ tay vừa chạm đến đã bị Bắc Diệc Uy trong cơn mơ màng dùng một tay đẩy tay cô đi.
Tầm Thiên Hoan bĩu bĩu môi không cam lòng, vì vậy tiếp tục vân vê, nhưng lại lần nữa bị hắn vô tình gạt đi. Tầm Thiên Hoan cảm thấy không vui, chu môi, không nghịch phá tiểu đậu đậu của hắn, mà chuyển qua tấn công cực đại nam căn phía dưới. Oa, không ngờ lại cứng rắn đến vậy, Bắc Diệc Uy tinh lực cũng thật dồi dào, trong lúc ngủ mà cũng có tinh thần như vậy.
Trong phòng rất ấm áp, dù cho vén chăn lên cũng sẽ không cảm thấy lạnh, Tầm Thiên Hoan nhẹ nhàng mà vén chăn lên, vặn bung ra hai chân của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn đưa sát lại nơi tư mật, nhìn chằm chằm vào cây nam căn, trừng mắt nhìn rồi dùng lưỡi khẽ liếm liếm đầu nhỏ đồng thời hai tay cầm lấy nam căn mà lắc nhẹ.
Tầm Thiên Hoan liệt môi cười, nhìn chủ nhân của nam căn này vẫn đang ngủ say không hay biết mà vui thầm, tiếp tục đùa bỡn...... Chơi đùa một lúc, trong người lại như phát hỏa, bản thân cô đã có cảm giác, hạ thể có chút ẩm ướt, nhìn nhìn hắn, sau hai giây Tầm Thiên Hoan lập tức quay đầu, lắc lắc rồi vội vã xoay người nhảy xuống giường......
Trên người áo ngủ mất trật tự, cô quyết định cởi ra để chuẩn bị thay một bộ thường phục. Nhưng là, thân thể lại càng cảm giác khô nóng, rất là không thoải mái, trong tủ quần áo lật tới lật lui vài cái đều không tìm được bộ quần áo mình muốn mặc. Cô quyết định rời khỏi phòng, vừa xoay người tiến đến cửa ra vào thì đập ngay vào trong mắt cô lại là thân hình nam tính gợi cảm tuyệt luân, lông mi của cô khôn