Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342174
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2174 lượt.
cau mày, miễn cưỡng nhìn Tầm Thiên Hoan cười: “Em không sao, yên tâm.”
Nhìn thoáng vẻ mặt hắn hơi thống khổ, Tầm Thiên Hoan biết rõ hắn nhất định chịu không ít đau nhức.
Tầm Thiên Hoan cắn cắn môi, ánh mắt trừng hướng Âu Dương Tịch, âm thanh lạnh lùng nói: “Anh làm cái gì vậy?”
Âu Dương Tịch sững sờ: “Hắn là em trai của em, hắn đối với em làm những chuyện như vậy, anh đương nhiên......”
Tầm Thiên Hoan phẫn nộ, tay nắm chặt lại phóng tới Âu Dương Tịch, dùng sức đấm vào người hắn, không ngừng hét lên: “Ai bảo anh xen vào việc của người khác a? Ai bảo anh đánh người?! Ai cho phép anh đánh cậu ấy?! Tôi cho anh biết, tôi không cho phép bất luận kẻ nào khi dễ cậu ấy, không cho phép! Anh không cần phải chõ mõm vào chuyện của tôi!”
Tầm Thiên Hoan càng không ngừng đánh hắn, mỗi cú đấm đều dùng hết sức lực, tựa hồ muốn đánh hắn cho hắn cảm nhận những đau đớn mà Tầm Tân Đồng vừa mới chịu từ hắn.
Âu Dương Tịch sững sờ, cô căn bản là không chút sức nào, những cú đánh lên người hắn cũng chẳng gây đau đớn gì, nhưng lòng của hắn lại đau đớn.
Tầm Tân Đồng đứng một bên nói: “Được rồi, em không sao.” Nói xong thì tiến lên ôm lấy cô, ngăn trở tất cả động tác của cô.
Âu Dương Tịch chăm chú nhìn Tầm Thiên Hoan: “Tầm Thiên Hoan, em biết mình đang làm cái gì chứ?”
Tầm Thiên Hoan bị Tầm Tân Đồng giữ lại, cô có chút chắn khí, nói: “Tôi đang làm cái gì, không cần anh quan tâm!”
“Đó là em trai của em!”
“ Thì như thế nào?” Tầm Thiên Hoan lạnh lùng nói: “Cảm thấy tôi đây là loại phụ nữ vô sỉ có phải không? Tốt lắm, hiện tại anh có thể lập tức đi, hoặc là, tôi có thể lập tức biến mất khỏi tầm mắt của anh!”
Âu Dương Tịch ảo não nói: “Em biết rõ anh không phải có ý này!”
“Tôi cũng không hiểu ý của anh.”
Âu Dương Tịch bỗng nhiên cười: “Em không biết...... em thật sự yêu em trai của mình?”
Tầm Thiên Hoan siết chặt ngón tay, cả người đều lạnh, lúc này Tầm Tân Đồng đem áo khoác ngoài trên người cô khép lại thật kín, động tác nhu hòa, Tầm Thiên Hoan ngẩng đầu nhìn Âu Dương Tịch, nói: “Thì thế nào?”
Âu Dương Tịch nhíu mày: “Em điên rồi sao?”
“Đúng, tôi chính là điên rồi.”
“Tầm Thiên Hoan, em đừng có tùy hứng như vậy được không?”
“Tôi chính là tùy hứng!”
Cuối cùng lửa giận của Âu Dương Tịch bị Tầm Thiên Hoan lạnh như băng làm tắt ngấm, hắn bỗng nhiên lạnh nhạt nói: “Em đang hại chính mình.”
Tầm Thiên Hoan kinh ngạc.
Tầm Tân Đồng tiến lên một bước, hướng Âu Dương Tịch nói: “Anh nói đủ chưa?”
“......?”
“Như vậy, tôi chỉ muốn nói với anh một câu” Tầm Tân Đồng nói: “Tôi đối với chị ấy là yêu, so với anh bây giờ tuyệt đối không ít hơn! Anh hiểu chưa?”
“Tiểu tử,” Âu Dương Tịch cười, mỉa mai: “Cậu biết cái gì gọi là yêu sao?”
Tầm Tân Đồng chưa kịp trả lời, Tầm Thiên Hoan đã nhịn không được: “Vậy anh thì biết rõ cái gì là yêu sao?”
Âu Dương Tịch nhìn cô, cô nói: “Miệng anh lúc nào cũng nói yêu tôi, nhưng anh đã làm như thế nào? Bởi vì anh, tôi nhận lấy thương tổn rất lớn, lòng của tôi hoàn toàn bị thương thế của anh, anh biết anh đến cỡ nào đáng giận, đến cỡ nào đáng hận sao? chính là......”
Chính là...... Cô lại hận hắn không được, thật sự, cô đối với hắn không cách nào trở nên lãnh đạm, cô ép mình chán ghét hắn, nhưng mà cô phát hiện, thứ mà cô càng ngày càng chán lại chính là bản thân mình mà thôi......
Âu Dương Tịch nhẹ giọng hỏi: “Thật sự em không thể tha thứ anh?”
Tầm Thiên Hoan nghiêng đầu qua một bên, không nhìn hắn, ngực có chút khó chịu......
Âu Dương Tịch đi đến trước mặt Tầm Thiên Hoan, mỉm cười nói: “Mặc kệ em tha thứ cho anh hay không, dù sao...... Anh cũng sẽ không buông tha cho em, trong lòng của anh không có gì quan trọng hơn so với em.”
.....................................................................................
Một căn nhà gỗ nhỏ đơn giản, vây chung quanh nhà gỗ đều là những loài hoa và cỏ các loại.
Trước một cây hoa có một lão nhân đang cầm kéo, tỉ mỉ chăm sóc hoa cỏ.
Bắc Diệc Uy quỳ xuống trên mặt đất, bên cạnh ông lão, khuôn mặt bình thường tuấn tú lạnh lùng, lúc này chỉ mang một vẻ thành khẩn, đầu có chút cúi thấp, hắn dùng giọng điệu bình tĩnh nói: “Ông Ngoại, hiện tại chỉ còn có ông mới có thể giúp cháu.”
Bàn tay cầm kéo của ông lão không khỏi cứng đờ, ông chậm rãi quay đầu, nhìn người quỳ trên mặt đất - chính là ngoại tôn ông thương yêu nhất, không khỏi buồn phiền.
Sau đó, ông lão lại quay đầu đi, tiếp tục công việc của mình. Một lúc lâu sau, ông mới lên tiếng: “Coi như là đã xảy ra chuyện đại sự, cũng không thể tùy tiện quỳ gối trước mặt người khác, đạo lý đơn giản như vậy, Diệc Uy, chẳng lẽ cháu cũng không hiểu.”
Bắc Diệc Uy cúi đầu không nói, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn cần gì phải làm như vậy?
Lão nhân cười yếu ớt, nói: “Tôn nhi, đi lấy kéo đi, chúng ta cùng nhau chăm sóc hoa cỏ.”
Bắc Diệc Uy hơi quái lạ ngẩng đầu nhìn, bỗng nhiên hắn lại tựa hồ hiểu được, chỉ gật đầu: “Dạ.”
Bắc Diệc Uy tìm ra một cây kéo từ trong nhà gỗ, dừng tại cửa ra vào một chút, sau đó hướng ông lão đi tới, đứng ở