Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342179
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2179 lượt.
hịn được, cô đột nhiên thật hận mình, tại sao yếu đuối như vậy? Vì cái gì mỗi khi gặp Âu
Dương Tịch, cô lại không cách nào hạ quyết tâm? Trong nội tâm rất khó khăn quyết định, nhưng sau khi nghe hắn nói thân thế của hắn, lòng của cô lại khó chịu như bị dày vò......
Rõ ràng mấy ngày trước cô mới thề, cô cùng hắn vĩnh viễn không còn bất kì quan hệ gì nữa, cô muốn hận hắn, một mực hận hắn!
Bây giờ nói cô phải tiếp tục hận hắn như thế nào?
Hắn làm hết thảy, đều là hắn nên làm, hắn có cái gì sai?
Thanh âm của Bắc Diệc Uy vang lên: “Thiên Hoan.”
Tầm Thiên Hoan nghe tiếng nhìn lại, tay cứng đờ, sau đó lại bất tri bất giác buông thõng xuống, nhìn thấy Bắc Diệc Uy, cô tránh khỏi Âu Dương Tịch, đi đến trước mặt Bắc Diệc Uy.
Bắc Diệc Uy nói: “Em làm sao vậy? Khóc sao?”
Tầm Thiên Hoan bỗng nhiên nhẹ lay động đầu, nói: “Tôi không sao.”
Bắc Diệc Uy có chút nhíu nhíu mày, không hề truy vấn, chỉ nói: “Nếu như mỏi mệt, hôm nay trước hết xin nghỉ, trở về đi.”
Tầm Thiên Hoan lắc đầu: “Không cần.”
Bắc Diệc Uy nhìn Tầm Thiên Hoan, không biết nên nói cái gì, lại ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Âu Dương Tịch phía trước, trong đôi mắt một đạo ám quang thoáng hiện, khẽ nắm chặt ngón tay......
Hắn nhẫn...... Nói hắn nhịn xuống như thế nào được nữa?!
Chính hắn có thể chịu được hết thảy, nhưng nhìn bộ dạng này của cô, nói hắn như thế nào nhịn được?
Đúng, hắn nên đi......
Chỉ có...... ông Ngoại mới có thể giúp được hắn!
“Bộ dạng em như vậy, còn có thể làm được việc gì nữa sao?”
Tầm Thiên Hoan hướng Bắc Diệc Uy miễn cưỡng cười: “Diệc Uy, anh cũng đừng để ý đến, anh còn nhiều việc phải làm a.”
“Hiện tại cũng đến giờ ăn cơm trưa, chúng ta cùng đi ăn trưa a.”
Tầm Thiên Hoan sững sờ, mới qua một buổi sáng......
Vốn cho là, đã làm việc trong công ty hai năm, một tháng này cũng sẽ trôi qua rất nhanh, chính là hiện tại, cô mới biết được, thì ra nửa ngày thời gian lại dài dằng dặc, chỉ có nửa ngày cũng có thể phát sinh rất nhiều rất nhiều chuyện tình......
Tầm Thiên Hoan nhẹ gật đầu, nói: “Ân, chúng ta đi ăn cơm đi.”
Bỗng nhiên, Tầm Thiên Hoan dường như nghĩ đến cái gì, cô nói: “Tôi thiếu chút nữa quên, trong công ty chẳng phải chúng ta giả bộ không quen biết, cùng nhau ăn cơm như vậy sẽ lộ ra sao?”
Bắc Diệc Uy không để ý: “Lộ thì thế nào?”
Tầm Thiên Hoan nói: “Anh cũng không thể như vậy, lúc trước đã nói sẽ không tiết lộ mà.”
Bắc Diệc Uy có chút thẹn thùng: “Thiên Hoan......”
Lúc này Âu Dương Tịch mới có chút phản ứng: “Tôi đã đặt sẵn hai phần cơm, lát nữa sẽ có người đưa đến văn phòng. Bắc Diệc Uy hay là anh đi ăn một mình đi.”
Ánh mắt Bắc Diệc Uy đột nhiên u ám, vẻ mặt không thay đổi: “Được.”
Trước khi đi, Bắc Diệc Uy nói với Tầm Thiên Hoan một câu: “Hảo hảo chăm sóc chính mình.”
Sau đó, xoay người rời đi, bóng lưng của hắn, thoạt nhìn, có chút cô đơn......
Tầm Thiên Hoan quyết định, hôm nay sẽ một mực bảo trì trầm mặc.
Cô sợ chính mình...... sẽ nói ra những lời không tự chủ được.
Cơm đưa tới, Âu Dương Tịch thay Tầm Thiên Hoan mở cà mèn ra: “Đây là món em thích.”
Tầm Thiên Hoan không nói gì, gật gật đầu.
Tầm Thiên Hoan lẳng lặng ăn cơm.
Âu Dương Tịch vừa ăn cơm, vừa chú thị cô, cơm ăn vào càng ngày càng không có hương vị, chỉ ngơ ngác nhìn cô.
Cảm nhận được ánh mắt nồng đậm của hắn, Tầm Thiên Hoan vẫn trầm mặc không nói, chỉ là lực nắm đôi đũa ngày càng gia tăng......
Đừng như vậy nhìn, cô van hắn......
Nhưng là ánh mắt như vậy, cả buổi chiều đều chưa từng rời khỏi cô......
Âu Dương Tịch, căn bản không có tâm trí làm việc.
Tầm Thiên Hoan không phải không cảm nhận được tấm lòng của hắn, mà là không muốn cảm nhận, cô không muốn để ý đến hắn thì hắn cứ liên tục ở trước mắt cô, cô muốn hận lại phát hiện càng đau khổ hơn.
Âu Dương Tịch, có phải là Âu Dương Tịch trước kia, cô đã không cách nào phân rõ.
Hiện tại cô cần một chứng cứ xác định.
Cứ như vậy sau vài ngày, các đồng nghiệp trong công ty cũng dần dần phát giác quan hệ giữa Âu Dương Tịch và Tầm Thiên Hoan không bình thường. Trong công ty, ai cũng biết Tầm Thiên Hoan là người tâm phúc bên cạnh Âu Dương Tịch, nên bất kì nhân viên nào gặp Tầm Thiên Hoan cũng đều bày ra khuôn mặt tươi cười chào hỏi thân thiết, nhưng mà ẩn sau những khuôn mặt cười đó là cái gì, thì chỉ có bản thân người đó mới biết rõ. Tầm Thiên Hoan không thích loại cảm giác này, từ trước đến giờ cô chỉ muốn mỗi người đối xử chân thật với cô, vui vẻ chính là vui vẻ, không thích chính là không thích, không có làm những điều giả tạo, rập khuôn như vậy......
Có một ngày, thư ký của Âu Dương Tịch đột nhiên nói bên tai Tầm Thiên Hoan rằng: “Tốt nhất nên cẩn thận một chút, đừng có đi đâu một mình.”
Tầm Thiên Hoan ngạc nhiên quay đầu lại nhìn cô ấy. Người thư ký kia thái độ điềm nhiêm lạnh nhạt.
Tầm Thiên Hoan hiếu kỳ: “Vì sao nói như vậy?”
Cô ấy chỉ cười nói: “Bởi vì trong công ty, danh tiếng của cô quá lớn, những gì tôi có thể nói với cô chỉ có vậy, chính cô hãy chú ý a.”
Tầm Thiên Hoan không k