Vương Gia, Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342039
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2039 lượt.
ng không quan tâm, chính là hai người kia càng uốn éo càng gần….
Âu Dương Tịch ánh mắt nhíu lại, đáy mắt thâm sâu, đang muốn tiến lên…. Đột nhiên, KiKi ở bên cạnh giữ chặt hắn, nhìn hắn nháy nháy mắt, bảo hắn đừng quá khích. Cô uốn éo thân hình phong tình khêu gợi của mình, dần dần thay chỗ Tầm Thiên Hoan, đem cô đẩy sang một bên, chính mình đối phó với hai người trẻ tuổi này. Về phương diện này KiKi chính là cao thủ, thông minh xinh đẹp như cô thừa sức đối phó với hai người này…..
Tầm Thiên Hoan chính mình bị thay đổi còn không biết, cũng chỉ cố lắc lư thân thể của mình, càng uốn éo càng điên cuồng…..
Không biết bao lâu sau.
KiKi đã thoát khỏi mấy người kia, mà Tầm Thiên Hoan thì vẫn tiếp tục lắc lư thân thể…
Trong cái náo nhiệt ồn áo náo động trong Pub, có năm người lặng lẽ đi vào, đi đầu là một nhất danh khốc khốc nam tử, đeo kính râm, đi theo đằng sau dường như là bốn bảo tiêu, quét mắt nhìn mấy người trên sàn, rất nhanh cố định trên người Tầm Thiên Hoan.
Nam tử đi đầu nhìn bảo tiêu sau lưng một cái, hai gã bảo tiêu liền đi đến sàn nhảy, ánh mắt nhìn chính xác Tầm Thiên Hoan…..
Âu Dương Tịch và KiKi rất nhanh phát hiện có điều bất thường, Âu Dương Tịch đang muốn ngăn cản, chính KiKi lại cản hắn lại, muốn hắn chờ xem cuối cùng là ai. Vì vậy, mắt thấy hai người kia chăm chăm nhìn Tầm Thiên Hoan trên sàn nhảy đi tới….
Tầm Thiên Hoan cố gắng dùng sức muốn thoát khỏi bọn họ, nhưng chỉ làm cho bọn họ cứng rắn hơn với mình, Tầm Thiên Hoan tức giận nói: “Này, các người là ai? Mau buông ra!”
Hai người kia không nói lời nào, cứng ngắc đem cô đi tới phía tên khốc khốc nam tử kia, mãi cho đến trước mặt hắn mới dừng lại.
Tầm Thiên Hoan dù cho hơi có men say, cũng tuyệt đối có thể xác định, chính là – “Bắc Khả Uy!”
Bắc Khả Uy lạnh lùng nhếch môi, nhìn cô một cái, sau đó, lại ra hiệu cho hai người mang Tầm Thiên Hoan nháy mắt đi về phía cửa họ vừa đi đến…….
Âu Dương Tịch cả kinh, đang chuẩn bị xông lên cứu Tầm Thiên Hoan, nhưng mà KiKi nắm chặt lấy hắn không buông, nói: “Tịch, anh hiện tại đi thì làm được gì? Không cần phải lỗ mãng được không? Đó là việc nhà người ta, anh đi bị đánh cũng vô dụng.”
Âu Dương Tịch lo lắng: “Chính hắn đơn giản là muốn bắt Tầm Thiên Hoan đi. Hắn dựa vào cái gì mà làm như vậy?”
KiKi thở dài nói: “Ai, anh cứ yên tâm là được rồi, Thiên Hoan dù nói thế nào cũng là chị dâu của Bắc Khả Uy, không có chuyện gì đâu, em cá với anh! Huống chi, anh bây giờ xông lên đoạt cô ấy là với thân phận gì? Tình nhân? Tình bạn? Bằng hữu?”
Âu Dương Tịch sững sờ…..
-----
Ra khỏi Pub, bọn họ liền đem Tầm Thiên Hoan nhanh chóng nhét vào một chiếc Lincoln xa hoa.
Lên xe xong, hai gã đó vẫn ngồi y nguyên hai bên giữ chặt tay Tầm Thiên Hoan, mà Bắc Khả Uy thì đeo kính râm, ngồi đối diện cô, kẹp lấy chân, đạm mạc lãnh khốc như một pho tượng điêu khắc.
Tầm Thiên Hoan phụng phịu, mất hứng gườm gườm nhìn Bắc Khả Uy, tức giận nói: “Này, người này còn có….nhân quyền hay không? Tùy tùy tiện tiện liền bắt tôi, tôi cho anh biết, tôi có thể đi kiện anh, kiện anh xâm phạm nhân quyền!”
Ách, hẳn là có một cái luật như vậy chứ?.....
Bắc Khả Uy giọng lãnh đạm vang lên: “Vợ của tôi, ở bên ngoài chơi đã chưa? Cô không nghĩ tới về nhà sao?”
“Tôi hiện tại sống rất tốt, sao tôi phải trở về?”
Bắc Khả Uy buồn bã nói: “Bây giờ cô không muốn về cũng phải về.”
“Dựa vào cái gì? Tôi mạn phép không quay về. Được, ngày đó gọi điện thoại tôi bảo không quay về, anh hôm nay dùng chiêu này với tôi đúng không?”
Bắc Khả Uy lạnh lùng nhếch môi: “Vậy cô có biện pháp nào tốt hơn sao? Nếu cô nghe lời một chút, tôi đã không phải làm như vậy.”
Tầm Thiên Hoan vùng vẫy không được, thở phì phì trừng mắt nhìn Bắc Khả Uy hét lớn: “Không quay về, tôi sẽ không trở về, tôi muốn xuống xe!”
Bắc Khả Uy hừ một tiếng, mắt điếc tai ngơ, những người khác cũng như thế.
Tầm Thiên Hoan tức giận nhìn Bắc Khả Uy, trong đầu tương kế tựu kế: “Tôi say xe, nếu không cho tôi xuống, tôi sẽ nôn ra xe.”
Ba giây sau, trước mặt Tầm Thiên Hoan xuất hiện một cái bể cá thủy tinh, người bảo tiêu cầm bể thủy tinh rất tập trung nói: “Thiếu phu nhân, muốn nôn xin cứ nôn vào đây.”
Tầm Thiên Hoan bị chọc giận ngực phập phồng, lại qua một lúc, cô không hề giữ ý lớn tiếng nói: “Tôi muốn đi tiểu.’
Hai người bảo tiêu biểu lộ nghiêm túc cũng không khỏi cười khẽ…..
Bắc Khả Uy vẫn bất động thanh sắc, hắn nói: “Cô cũng có thể giải quyết trên xe, tôi sẽ không chú ý, mang xe đi rửa là được.”
“Anh không ngại nhưng tôi ngại! Tôi muốn xuống xe…..buồn tiểu…..”
“Mười phút nữa là có thể, cố gắng nhịn đi, chẳng lẽ cô muốn giải quyết trên đường cái?”
Bắc Khả Uy dứt khoát đem ánh mắt rời ra ngoài cửa sổ xe, không để ý tới cô…..
Tầm Thiên Hoan nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn hắn……
Đáng chết, hiện tại cứ như vậy bắt cô trở về sao?
Sự thật chứng minh, đúng là như vậy. Tầm Thiên Hoan cô vận mệnh thật đáng buồn nha……
Rõ ràng chỉ là em chồng thôi, có thể hết lần này tới lần khác không đếm xỉa đến thân