Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.
t......
Tầm Thiên Hoan lạnh lùng: “Vừa rồi, em bỏ thuốc vào rượu phải không?”
Vừa rồi phản ứng của cô rất kì quái, tuy dục vọng của con người là bình thường, nhưng cô cảm giác thân thể mình kì quái, giống như có dược tính khống chế bản thân……
Tầm Tân Đồng bỗng nhiên mở to mắt, đầu tiên là giật mình, sau đó cười: “Thật thông minh.”
Quả nhiên!
Tầm Thiên Hoan cánh tay khẽ dùng sức, lại không nhúc nhích được: “Đáng giận, buông tay chị ra.”
Cháu dâu?
Trong đầu Tầm Thiên Hoan nhanh chóng hiện lên hình ảnh, giật mình một cái, nguyên lai…… Hình như là…… Bắc Diệc Không, a, không đúng, hẳn là gọi bác cả a?
Bất kể phải hay không, Tầm Thiên Hoan cảm thấy cần phải chào hỏi trước, khom xoay người, Tầm Thiên Hoan lễ phép nói: “Người vẫn khỏe!”
Bắc Diệc Không cười ha hả nói: “Vẫn khỏe.”
Tầm Thiên Hoan cười, nói: “Người…… Có chuyện gì không?”
Bắc Diệc Không vẻ mặt tươi cười nói: “Là như vậy, xế chiều hôm nay chúng ta có một bữa tiệc gia đình, Diệc Hâm lại bề bộn công việc, cho nên không có thời gian đón cháu, nhờ ta đến đón.”
Tầm Thiên Hoan kinh ngạc: “Tiệc gia đình?”
Bắc Diệc Không cười cười: “Đúng vậy, chỉ là bữa tiệc nhỏ, Bắc gia chúng ta cách một thời gian ngắn đều có một bữa tiệc gặp mặt, cháu không biết sao?”
Tầm Thiên Hoan cái hiểu cái không, gật đầu, nói: “A…… Là như thế này a.”
Chính là, Bắc Diệc Uy vì cái gì chưa cùng cô nói qua?
“Vậy cháu bây giờ còn có chuyện gì sao?”
“Sao ạ?”
“Nếu như không có chuyện gì nữa thì cùng lên xe?”
Tầm Thiên Hoan có chút lo lắng nói: “Thực không có…… Nhưng là……”
Tầm Thiên Hoan rụt rụt tay, nhìn chính mình ăn mặc, mất trật tự không chịu nổi……
Bắc Diệc Không liếc liền nhìn ra tâm sự của cô, vội vàng nói: “Không quan hệ, không quan hệ, ở nơi đó có sẵn quần áo, cháu sẽ có thời gian thay trước khi tham gia bữa tiệc.”
Tầm Thiên Hoan do dự một hồi, sau đó nói: “…… Vậy được rồi.”
Được Tầm Thiên Hoan đáp ứng, Bắc Diệc Không lập tức gật đầu xoay người, mở cửa xe cho Tầm Thiên Hoan: “Lên xe a.”
Tầm Thiên Hoan nắm chặt quần áo, cúi đầu, từng bước một đi đến xe……
……
Lên xe, Tầm Thiên Hoan có cảm giác quái lạ càng ngày càng rõ ràng, Bắc Diệc Không vẫn còn đang cười, vẻ mặt gian tà.
Tầm Thiên Hoan nghi hoặc, lần trước gặp người này ấn tượng của cô về hắn là kiểu người không quá quan tâm thích nói, khá trầm mặc, lần này thì nụ cười không bao giờ tắt.
“Cháu dâu gần đây khỏe không?”
“Ách…… Khỏe, a, rất khỏe ạ.”
“Cùng Diệc Hâm ở chung có vui không?”
Tầm Thiên Hoan ngây ngô trả lời: “Vui, rất cui.”
Sau đó cứ như vậy, Bắc Diệc Không hỏi một câu, Tầm Thiên Hoan thành thật trả lời một câu, thời gian dần dần trôi qua……
Tầm Thiên Hoan có chút không yên lòng, thỉnh thoảng liếc ngoài cửa sổ, nhưng phần nhiều thời gian là cúi đầu vuốt vuốt ngón tay của mình……
Không biết qua bao lâu, Tầm Thiên Hoan chính là cảm thấy ngồi rất lâu, ngồi đến toàn thân cũng không thoải mái, vô tình liếc ra ngoài cửa sổ xe trong nội tâm không khỏi cả kinh!
“Bác cả, chúng ta đang đi đâu thế? Tại sao là ra vùng ngoại ô?”
Bắc Diệc Không nghe tiếng, đột nhiên lại chuyển cười, nói: “Chúng ta tổ chức tiệc tại vùng ngoại ô này?”
Tầm Thiên Hoan nghi hoặc càng lớn: “Nhưng là, theo cháu được biết ở đây cũng không có biệt thự nào, không đúng, đừng nói biệt thự, mà ngay cả nhà dân đều không có!”
Bắc Diệc Không tiếp tục cười, cười nhưng có chút cứng ngắc: “Cháu có nhớ lầm chăng?”
“Không có!” Tầm Thiên Hoan nói: “Cháu sinh trưởng ở thành phố này, từng địa phương chung quanh hầu như đều quen thuộc hết!”
Bắc Diệc Không ngữ khí có chút không kiên nhẫn: “Nói nhớ lầm, thì cháu chính là nhớ lầm!”
Tầm Thiên Hoan ngẩn người, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Bắc Cùng Không, đột nhiên nói: “Dừng xe!”
Lái xe cùng Bắc Diệc Không không để ý tới cô.
Cô hướng tài xế năn nỉ: “Tài xế, cầu xin dừng lại, tôi muốn xuống xe!”
Người lái xe vẫn không hề để tâm, Tầm Thiên Hoan lại nhìn về phía Bắc Cùng Không, nói: “Tôi muốn xuống xe!”
Bắc Diệc Không nụ cười trên môi rốt cục biến mất: “Cô cho rằng cô bây giờ còn có thể xuống xe sao?”
Tầm Thiên Hoan bị dẫn tới một gian phòng cũ nát, trong phòng đó loạn thất bát tán, khắp nơi tản ra một mùi nấm mốc, bốn phía mạng nhện giăng kín, tro bụi đóng tầng tầng lớp lớp......
Tầm Thiên Hoan trừng mắt Bắc Cùng Không: “Bác làm cái gì vậy?!”
Bắc Diệc Không mặt không biểu tình nói: “Chỉ cần Diệc Hâm tiểu tử kia chịu ngoan ngoãn nghe lời của ta, vậy cô lập tức có thể ra khỏi...!”
Tầm Thiên Hoan không khỏi cười lạnh: “Thì ra là bắt tôi tới uy hiếp cháu của ông ư?”
Bắc Diệc Không rút ra một điếu thuốc lá châm lửa, hung hăng hít một hơi: “Đây không tính là uy hiếp, ta chỉ là muốn lấy lại những thứ ta nên có!”
Tầm Thiên Hoan liếc xéo hắn: “Như vậy, ông cho rằng Bắc Diệc Hâm sẽ vì tôi, mà chi tiền sao?”
Bắc Diệc Không nói: “Vì cô sẽ không, nhưng là vì thanh danh Bắc gia – hắn sẽ làm.”
Tầm Thiên Hoan cảnh giác nhìn hắn: “Ông đị