Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2096 lượt.
ơm đến đặt bên cạnh cô, luông miệng thúc ép cô! Hôm nay nam nhân mang mặt nạ này cái gì đều không có nói. Chỉ là, một mực chú thị cô.
Tầm Thiên Hoan cảm thấy có chút không thích hợp, cô chậm rãi ngẩng đầu, suy yếu nhìn về phía nam nhân kia, nhìn không thấy ngũ quan của hắn, cô cứ như vậy nhìn chằm chằm vào mặt nạ của hắn, trừng mắt nhìn, lại nhìn......
Hảo nhìn quen mắt!
Tầm Thiên Hoan hư nhuyễn thanh âm cấp cấp hỏi: “Anh là ai?”
Nam nhân kia trong nội tâm cả kinh, sau đó nói: “Cướp!”
Tầm Thiên Hoan lắc đầu, nói: “Không, không phải, anh không phải bọn cướp, bộ dáng của anh thoạt nhìn hảo quen mắt, anh là ai?”
Nam nhân lạnh nhạt nói: “Chúng ta trước kia không biết.”
Tầm Thiên Hoan vội la lên: “Không có khả năng!”
Thật sự phi thường nhìn quen mắt, chính là làm cho cô nói không ra là ai, cô lại như thế nào cũng nhớ không nổi, cô hiện tại đói nên năng lực suy nghĩ cũng đều giảm xuống, cô liều mạng lần tìm trong đầu nhưng lại càng mông lung.
“Muốn biết tôi là ai, vậy cô cũng phải đầy bụng mới có cơ hội biết rõ, cô hiện tại ý định một mực đói đến chết sao?”
Tầm Thiên Hoan sững sờ.
Nam nhân tiếp tục nói: “Yên tâm, cô không có nguy hiểm tánh mạng, sẽ rất an toàn rời đi, hơn nữa trong cơm tuyệt đối cũng không có độc, có tin hay không là tùy cô!”
Nói xong, liền rời đi gian phòng, lần nữa khóa lại cửa......
Tầm Thiên Hoan kinh ngạc nhìn nóng hôi hổi đồ ăn......
Tầm Thiên Hoan vươn tay, chậm rãi bưng lên cà mèn......
Cố hết sức mở ra cà mèn, lại chần chờ cầm lấy chiếc đũa, gắp một nhúm món ăn, thật vất vả mới nhét vào trong miệng, chậm rãi nhai lấy......
Nước mắt óng ánh sáng long lanh, một giọt một giọt rơi xuống, rớt vào trong cà mèn......
Đã bao nhiêu lâu?
Trong này, cô rốt cuộc ngây người bao lâu? Tuy nhiên cô bất quá mới nhìn đến ba cái mặt trời mọc mặt trời lặn, chính là, cô cảm giác đã trôi qua tam sinh tam thế...... Lòng của cô dần dần bị mài mòn, cho tới bây giờ tim của cô đã đập nhanh đến không thể nghe thấy nhịp, cô sợ hãi, hoàn toàn bị nhấn chìm trong sợ hãi......
Vì cái gì?
Đã lâu như vậy, cô còn muốn sống ở chỗ này?
Vì cái gì?
Không có người tới cứu cô?
Có phải là -- thế giới này, chỉ còn lại một mình cô......
Không có Tịch, không có người một lòng muốn bảo vệ cô......
Tịch, anh ở đâu?
Có biết hay không, em rất sợ hãi, rất sợ hãi, rất sợ hãi......
Mí mắt càng ngày càng sụp xuống, ý thức càng ngày càng mất dần, thân thể tựa hồ càng ngày càng nhẹ, cà mèn bỗng nhiên từ trên tay rớt xuống, cô ngã xuống đất ngất đi......
Tiếng mở khóa lần nữa vang lên, nam nhân mang mặt nạ nhẹ nhàng mà đẩy cửa phòng ra, lần nữa đi đến, nhìn qua người phụ nữ nằm xỉu trên mặt đất, không khỏi nhíu nhíu mày, sau đó tiến tới phía trước, nhẹ nhàng mà đem cô bế lên, đi ra khỏi gian phòng......
``````````````````````````````````
Theo đưa tin:
Tổng tài của tập đoàn Bắc thị trong vòng một đêm bạo bệnh đã qua đời, tin tức kỳ quặc, có thể khi tin tức lộ ra, di sản khổng lồ của hắn lần nữa đem phân chia!!
Về việc tổng tài của tập đoàn Bắc thị đột ngột mất đi, nỗi băn khoăn làm dậy lên vô số giả thuyết. Đầu đề của tất cả báo chí, tin tức TV đều dùng sự việc này làm đề tài câu chuyện. Có thể chỉ là những tin tức nhỏ hoặc được đưa ra làm đề tài thảo luận chính ‘Bắc thị người thừa kế thần bí tử vong......’ … thu hút sự chú ý của mọi người.
Bắc Diệc Không trong tay cầm báo số mới nhất, ngồi ở trên ghế, trong tích tắc, đầu óc của hắn trở nên trống rỗng, phảng phất mất đi năng lực ngôn ngữ, năng lực thị giác, thậm chí cả năng lực thính giác, hết thảy hết thảy, toàn bộ đều biến mất, thân thể mềm nhũn như người đang hấp hối, cố sức giãy dụa, hết lần này tới lần khác cho đến khi níu lại được mạng sống......
Tờ báo đột nhiên rơi xuống đất, từ đầu ngón tay đến trái tim, hết thảy phát run, trên mặt không có chút huyết sắc nào!
Một tên thủ hạ sợ phiền phức nhịn không được thanh âm run run hỏi: “Lão đại, hiện tại chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”
Bắc Diệc Không lập tức giận tím mặt, nói: “Ngươi hỏi ta, ta hỏi ai a?”
Còn ai so với hắn càng không may sao?
Bước tiếp theo, bước tiếp theo, hắn nên đi như thế nào?!
Trong lúc này, rốt cục là chuyện gì, Bắc Diệc Hâm sớm không chết muộn không chết, tại sao lại là ngay lúc này chết!
Chết tiệt, Bắc Diệc Hâm là chết thật hay giả đây?!
Nếu là hắn chết thật, chẳng phải chết thật là đúng lúc, hắn chết rồi thì Tầm Thiên Hoan đã không thể lợi dụng được nữa!
Nếu là giả vờ, nguyên nhân? Cũng chỉ vì giải cứu vợ của hắn mà giả chết sao? Này làm sao nói, như thế nào cũng không có khả năng a!
Chuyện cho tới bây giờ, hắn xác thực không có biện pháp gì!!
Sớm biết sự tình rơi vào tình trạng này, hắn sẽ không đáp ứng cái người lai lịch không rõ cấu kết bắt cóc người phụ nữ kia, ít nhất bây giờ trở về Bắc gia còn có một phần cơm ăn a! Còn bây giờ, hắn không trở lại Bắc gia được nữa, hơn nữa trong người không có đồng nào, hắn đi con đường nào?
Bắc Diệc Không lạnh lùng hỏi: “Này mặt nạ tiên sinh đâu?”