The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Sủng Chị Dâu

Độc Sủng Chị Dâu

Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342104

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2104 lượt.

ện tại có một bộ phận cổ đông dựa vào bên chúng ta, tin tưởng không bao lâu cả Bắc thị đều thu vào trong túi của chúng ta!”
Âu Dương Tịch mặt không đổi sắc: “Không cần phải cao hứng quá sớm, bảo trì trạng thái bình thường, hơn nữa cậu cố gắng dụ luôn những cổ đông chưa dựa vào bên chúng ta đi! Lần này, chúng ta chỉ cho phép thành công, không cho phép thất bại!”
“Đã biết, mình sẽ an bài người đi làm!”
“Ân, hiện tại đúng là nội bộ Bắc thị tập đoàn đang rối tung, chúng ta tốt nhất ra tay, nhất định phải một mực bắt lấy cơ hội này! Bằng không, chúng ta sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ!”
“A, điều này mình đã biết, Tịch, cậu chừng nào thì trở nên dài dòng như vậy? Mình biết rõ hiện tại thời kì phi thường, sẽ không phớt lờ, cứ yên tâm!” Ân Khả nói: “Cậu hiện tại chuẩn bị đi đâu? Trở lại bệnh viện sao?”
Âu Dương Tịch nói: “Mình nào có tâm tư trở lại bệnh viện, hiện tại không có việc gì, mình phải về công ty một chuyến!”
“Chuyện của công ty,” Ân Khả nói: “Cậu cứ yên tâm giao cho chúng tôi, không cần phải quá quan tâm!”
“Mình đương nhiên tin tưởng mọi người,” Âu Dương Tịch cười, nói: “Nhưng là, mình muốn đến nhìn xem một lượt, xem còn có việc gì cần thì xử lý sạch, sau đó trở về cùng Thiên Hoan, cô ấy một mình ở trong bệnh viện khiến mình lo lắng.”
“Đừng chỉ lo cho cô ấy” Ân Khả nhắc nhở: “Cậu cũng phải chú ý đến bản thân đi, không được để chuyển biến xấu hơn nữa được không?!”
“Hiện tại dài dòng chẳng phải là cậu sao?”
Ân Khả thanh âm đột nhiên quýnh lên, nói: “Bắc Diệc Uy đến đây, mình hiện tại không thể dài dòng, có việc liên lạc!”
Ân Khả vội vàng ngắt điện thoại, Âu Dương Tịch cũng sau đó cúp máy, nắm tay lái nhanh chóng chạy tới "Thiên Hoan”
Quả nhiên, không đến mấy giờ, Âu Dương Tịch đã quay lại bệnh viện, lúc này Tầm Thiên Hoan y nguyên ngồi ở trên giường bệnh, trông thấy Âu Dương Tịch đến, phiết môi cười, hỏi: “Công việc xử lý xong rồi?”
Âu Dương Tịch cởi áo khoác, quăng xuống bên cạnh, đi đến ngăn tủ bên cạnh giường bệnh, rót một chén nước giải khát, sủng nịch nhìn Tầm Thiên Hoan, nói: “Hiện tại có thể ở cùng em, nói đi, em muốn làm gì?"
Tầm Thiên Hoan nói: “Em xem em hiện tại ngồi ở trên giường bệnh, còn có thể làm cái gì a? Bất quá, chỉ cần có Tịch cùng em, em cũng rất vui vẻ."
Âu Dương Tịch thói quen sờ sờ đầu của cô, nói: “Thật là một nha đầu ngốc dễ dàng thỏa mãn!”
Tầm Thiên Hoan nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Biết rõ em dễ dàng thỏa mãn, như vậy, từ nay về sau những yêu cầu đơn giản cũng phải làm em thỏa mãn, biết không?"
Âu Dương Tịch trịnh trọng gật đầu, nói: “Tuân mệnh!”
Tầm Thiên Hoan nhất thời nổi hứng, tiếp tục nói: “Còn có chính là, từ nay về sau không cho phép nói những lời khiến em đau khổ, anh biết anh nói không có thời gian ở bên em đã khiến em có bao nhiêu khổ sở không? Tịch thật là xấu chết!”
Âu Dương Tịch giơ hai tay, bày ra tự mình thành khẩn, nói: “Hảo, anh sai rồi, thật sự sai rồi, từ nay về sau cũng không dám nữa!”






Âu Dương Tịch đi ra ngoài mua cơm cho Tầm Thiên Hoan, Tầm Thiên Hoan một người nhàm chán, liền tùy ý cầm lấy điện thoại, xem xét, ai ngờ, vừa mở ra còn chưa kịp nhìn tới mười cuộc điện thoại nhỡ, chuông điện thoại di động lại vang lên.
Tầm Thiên Hoan xem xét, đúng là điện thoại trong nhà, hỏi: “Mẹ......”
Bên kia truyền đến thanh âm mẹ Tầm cảm khái: “Thiên Hoan a, con cuối cùng nghe điện thoại! Mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì? Gọi điện thoại đều không thông, hại chúng ta thật lo lắng cho!”
Tầm Thiên Hoan có chút áy náy, nói: “Mẹ, thực xin lỗi...... Mấy ngày nay, con đi ra bên ngoài...... Điện thoại không mang theo.”
“Con đi đâu?” mẹ Tầm nghi hoặc, nói: “Bắc Diệc Hâm xảy ra chuyện gì? Đang bình thường sao lại chết đột ngột? Hay là bạo bệnh mà chết!”
“Con......” Tầm Thiên Hoan sững sờ, sau đó nói: “Con đang trên đường về Bắc gia.”
“Như vậy a......” Mẹ Tầm nói: “Kỳ thật...... Thiên Hoan, sự tình tới cục diện hôm nay, con cũng không nên quá thương tâm, con nếu không muốn ở Bắc gia chịu đau khổ...... Nhà chúng ta vẫn luôn mở rộng cửa chào đón con về lúc nào tùy ý!”
“Mẹ, chuyện sau này, sau này hãy nói a......”
Bây giờ đi một bước tính một bước, cô cũng không nghĩ tới phải về Bắc gia, rất không có ý nghĩa.
“Tốt lắm, hiện tại cũng nên xử lý hậu sự cho Diệc Hâm?” Mẹ Tầm thở dài: “Làm sao lại xảy ra loại sự tình này? Hảo hảo một người cứ như vậy chết, làm cho người ta như thế nào tiếp nhận a!”
“Người chết không thể sống lại, mẹ, mọi người cũng đừng quá lo lắng......”
Mẹ Tầm nói: “Đứa nhỏ này, như thế nào lại đổi thành con an ủi mẹ? Tốt nhất trước là con nên tự an ủi mình a!”
“Mẹ, không cần lo lắng, con hiện tại bất kể là tâm lý hay là thân thể, đều chăm sóc rất tốt!”
“Thiên Hoan a......”
Tầm Thiên Hoan đột nhiên nhớ ra cái gì đó, nhanh miệng hỏi: “Mẹ, Tân Đồng xuất ngoại chưa?”
Mẹ Tầm nói: “Không phải hôm nay là ngày em nó đi sao, nhưng sự việc này xảy ra thì nó làm sao còn có tâm tư xuất ngoại a, ném hành lý bỏ ch