Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2229 lượt.
ạy đi ra ngoài tìm con rồi, đến bây giờ còn không có về nhà!”
Tầm Thiên Hoan kinh hãi: “Tại sao có thể như vậy?! Mẹ, sao cha mẹ lại không đưa nó đi a?”
Mẹ Tầm nói: “Cha mẹ cũng đã nghĩ qua, nhưng dù sao nó làm em trai quan tâm chị cũng là nhân chi thường tình, hiện tại ra chuyện như vậy, nó cho dù xuất ngoại còn có tâm tư học tập?”
Tầm Thiên Hoan khóc không ra nước mắt: “Con đây không phải phí phạm tâm tư một hồi......”
Mẹ Tầm an ủi: “Xuất ngoại sau này hãy nói a, cũng không phải bây giờ không đi thì sau này sẽ không thể đi được mà làm chi phải vội?”
Tầm Thiên Hoan thật muốn khóc lớn a, cố gắng chịu đựng, làm cho thanh âm mình bình tĩnh, nói: “Mẹ, con cúp điện thoại trước.”
“Vậy được rồi!” Mẹ Tầm đáp ứng, nói: “Thiên Hoan, hảo hảo chăm sóc mình, đừng đau khổ quá, nhớ kĩ mặc kệ xảy ra chuyện gì, con còn có ba mẹ còn có Tân Đồng.”
Tầm Thiên Hoan cảm động, nói: “Con biết.”
“Mẹ, gặp lại sau.”
Tầm Thiên Hoan cúp điện thoại, rất là chán nản,thất vọng ngồi ở trên giường, đôi mi thanh tú căng.
Làm sao lại phiền toái như vậy? Quấn quýt lộn xộn, cuộc sống của cô, tại sao phải trở nên như thế phức tạp?
Tầm Tân Đồng, em đến tột cùng còn muốn thế nào?
Âu Dương Tịch bưng cà mèn hai ngăn đi đến: “Làm sao vậy? Sao lại ngẩn người?”
Tầm Thiên Hoan nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Âu Dương Tịch, cong cong khóe môi, nói: “Vừa rồi mẹ của em gọi điện thoại đến đây.”
“A?” Âu Dương Tịch nói: “Chắc người nhà của em cũng biết tin Bắc Diệc Hâm chết?”
Tầm Thiên Hoan cười khổ: “Ngẫm lại bây giờ còn có ai không biết? Huống chi là người nhà của em.”
Âu Dương Tịch đem hộp cơm đặt ở trên ngăn tủ, cẩn thận mở ra, nói: “Chắc chắn người nhà nhất định rất lo lắng cho em a?” Âu Dương Tịch đột nhiên cười, vui vẻ rất sâu, nói: “Nhất là em trai quái dị kia của em.”
Tầm Thiên Hoan vẻ mặt buồn rầu, nói: “Em phiền đúng là cái này, vốn muốn cho nó đi nước ngoài du học. Hôm nay sẽ lên máy bay, chính là, chuyện ngày hôm nay khiến nó có thể đường đường chính chính ở lại, không đi nữa!”
Âu Dương Tịch đem cà mèn để qua một bên, ngồi vào bên cạnh giường bệnh, ôm thân thể Tầm Thiên Hoan, nói: “Em cũng đừng quá buồn rầu, dù sao đó cũng là em trai của em, có nên làm quá mức không......”
Lời mới nói một nửa, Tầm Thiên Hoan đột nhiên thấy hoảng sợ, lập tức im lặng, quay đầu ra, không dám nhìn vào mắt Âu Dương Tịch mắt, tim đập trống ngực cấp tốc nhanh hơn.
Âu Dương Tịch ánh mắt thật sâu nhìn chằm chằm vào Tầm Thiên Hoan, hỏi: “Em nói cái gì?”
Tầm Thiên Hoan lập loè bất định: “Em.....”
Trong tích tắc, vẻ mặt Âu Dương Tịch phức tạp làm cho người ta cảm thấy bất định, sau một khắc bình tĩnh lại, trong nội tâm lại nhịn không được lo lắng bối rối, hắn vẻ mặt bình tĩnh, không nói gì thêm, chỉ là tăng thêm lực đạo cánh tay, đem cô kéo tới càng gần, hai người nhiệt độ cơ thể giúp nhau ôn hòa.
Tầm Thiên Hoan cúi đầu, nói: “Đôi khi, em cỡ nào hy vọng, em không phải em......"
Âu Dương Tịch cười, nói: “Em không phải em, vậy em là ai? Tốt lắm, Thiên Hoan, mặc kệ xảy ra chuyện gì, em đối với anh mãi mãi chính là em, là Tầm Thiên Hoan! Người anh yêu là em!!!”
Tầm Thiên Hoan nói không ra có bao nhiêu mừng rỡ, đầu rủ xuống trầm thấp, nói: “Thiệt là, như thế nào anh càng ngày càng dẻo miệng như vậy, như bây giờ thật đáng ghét, nếu như có thể em còn thật muốn tìm một cái lỗ chui vào!”
“Anh chính là yêu em như vậy.” Âu Dương Tịch đem thân thể của cô quay lại, quay mắt về phía cô, nói: “Em chính là người khiến anh một lòng muốn bảo vệ, làm một người đàn ông chính thức nên làm.”
Tầm Thiên Hoan liếc xéo hắn: “Nói như vậy, trước kia em không đáng yêu?”
Âu Dương Tịch có chút ủy khuất, nói: “Nào có a, anh bắt đầu thích em từ trước rồi, nhưng như thế nào cũng không nghĩ ra em cũng có lúc em nữ tính đến vậy!”
“Như vậy thì ra là trước kia em không có nữ tính sao?”
Âu Dương Tịch không thể không nhíu mày, nói: “Thiên Hoan, em là cố ý hiểu sai lời anh a?”
“Nếu không phải vậy thì sao, em làm sao tin được lời anh nói?”
“Nếu như em đã không muốn tin vậy anh đây còn gì để nói?”
Tầm Thiên Hoan nhìn Âu Dương Tịch, không khỏi mặt mày hớn hở, nói: “Vậy anh thật sự yêu em từ trước rồi sao?”
Âu Dương Tịch nói: “Thiên địa có thể chứng!”
“Vậy tại sao trước đây em hỏi anh có yêu em không, anh thà chết cũng không thừa nhận?”
Âu Dương Tịch bĩu bĩu môi: “Trước đây, là vì......”
Tầm Thiên Hoan nhiều hứng thú: “Vì cái gì?”
Âu Dương Tịch trên khuôn mặt tuấn mỹ, lại có chút ít hiện hồng, nói: “Anh sợ nếu anh thẳng thắn thừa nhận tình cảm của mình với em, em sẽ cảm thấy xấu hổ mà rời đi.....”
Tầm Thiên Hoan ha ha nhéo nhéo gương mặt của hắn, nói: “Tịch rất khả ái nha!”
Âu Dương Tịch ngũ quan đều nhanh nhăn đến cùng một chỗ, nói: “Mới không phải, từ nay về sau không được khen anh đáng yêu, tự tôn của người đàn ông không chấp nhận được có biết không?”
Tầm Thiên Hoan nháy mắt mấy cái, bày ra khuôn mặt vô tội: “Là sao?”
Âu Dương Tịch cúi đầu ở đằng kia kiều môi nhẹ nhàng hôn xuống, sau đó nói