Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Tác giả: Stein

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.

a đám nam sinh nhấn chìm.. Kết thúc cuộc thi, cậu ấy đứng thứ hai. Tuy rằng khiến người khác thấy tiếc, nhưng những tiếng hoan hô bên khoa lý cứ vang mãi. Lúc này, tôi mới quay lại tìm Vũ Đạo, nhưng bóng dáng anh đã biến mất từ lúc nào.






Chuyến Du Lịch Ngày 1/5.
Buổi tối lúc Đại hội thể dục thể thao kết thúc, Trần Tùng gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi đi một chuyến đến Đại học Thiên Tân gặp Lưu Vũ, nói là cậu ấy bị thất tình. Giữa trưa hôm sau, tôi đến Đại học Thiên Tân. Lúc trước, mỗi lần tôi đến trường, người khác thấy tôi chỉ ngại không kịp tránh, làm như chỉ cần nhìn trộm hoặc liếc mắt với tôi là họ sẽ bị đau mắt hột vậy. Không ngờ hôm nay, lần đầu tiên ở trường đại học khoa học và kỹ thuật, tôi được người ta ngoái lại nhìn với vẻ bề ngoài này. Lúc gặp Lưu Vũ, cậu ấy cũng rất ngạc nhiên. Sau khi nói chuyện với Lưu Vũ, mới biết được cậu ấy dạy kèm "miễn phí" cho bạn gái đã mấy học kỳ. Đến khi bạn gái cậu ấy nắm chắc sẽ thi đậu vào đại học, liền nói lời chia tay với cậu ấy. Thật ra chuyện cậu ấy thất tình chỉ là chuyện nhỏ, vấn đề là chuyện này cực kỳ làm tổn thương cậu ấy. Vì vậy, tôi hứa sẽ cùng cậu ấy đi du lịch giải sầu vào dịp nghỉ lễ 1/5. Bàn bạc một hồi, cuối cùng chúng tôi quyết định đến Đại học Hà Hải thăm Vương Hân, vì tôi nhớ lúc học trung học, Lưu Vũ cũng rất có cảm tình với Vương Hân.
Cuối tuần, về đến nhà, lần thứ hai tôi thấy Vũ Đạo đeo tạp dề, tôi cũng chủ động đeo tạp dề vào bếp phụ anh. Tôi và Vũ Đạo vừa nói vừa cười cùng nhau nấu cơm tối. Đang ăn cơm, sực nhớ đến chuyện của Lưu Vũ, tôi xin phép mẹ Võ cho tôi đi Nam Kinh chơi với bạn vào dịp lễ 1/5. Mẹ Võ cười tủm tỉm, hỏi thăm : "Là con trai phải không ?"
"Dạ, là bạn thời trung học."
"Được, được, nói anh cả cho con tiền để đi chơi." Có vẻ như mẹ Võ rất vui thì phải.
Đến khu ký túc xá, tôi cám ơn rối rít, không ngờ Chu Lăng lại bảo đợi bạn tôi ra gặp rồi anh ta mới đi, nếu lỡ Sử Đồng đi vắng, anh ta sẽ thay mặt cô ấy đưa tôi đi ăn. Tôi nghe xong liền trợn tròn mắt ! Có ai ngờ được Vưu Dung tôi ra khỏi sân trường Nam Khai lại có duyên với đàn ông đến vậy chứ!
Sử Đồng vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy tôi, tôi cũng chỉ đành gượng cười nhìn cô ấy. Sau khi Chu Lăng đi khỏi, Lưu Vũ vui vẻ chạy đến, khen : "Lợi hại thật đấy!"
Tôi đen mặt, hình mẫu này hình như hơi khoa trương thì phải! Dù sao thì lời khuyên của tôi dành cho Lưu Vũ cũng đã có hiệu quả. Hỏi thăm Sử Đồng, tôi biết được Lưu Thực đang học ở chi nhánh của trường Nam Kinh, lại nghĩ giờ đang được nghỉ lễ, tôi có đến cũng không tìm được cậu ta nên quyết định ở lại đây thêm vài ngày, chờ đến lúc nhập học liền đi tìm Lưu Thực. Đi chơi vài ngày, tâm tình Lưu Vũ đã khá hơn rất nhiều. Sáng sớm ngày đầu tiên đi học lại, chúng tôi đến chi nhánh của đại học Nam Kinh. Đi qua nhiều đoạn đường quanh co, cuối cùng cũng tìm được phòng học của Lưu Thực. Đợi đến lúc nghỉ giữa giờ, tôi nhờ một nam sinh gọi Lưu Thực ra. Có lẽ do thái độ của tôi dữ dằn quá, nam sinh kia cứ nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu rồi mới vào gọi Lưu Thực ra.
Sau đó, một nam sinh thanh tú đi từ trong phòng học ra, tôi tiến lên một bước, hỏi thẳng : "Tôi là bạn cùng phòng của Phạm Thái, nghỉ lễ 1/5 đến Nam Kinh chơi, nhân tiện đi gặp cậu hỏi cho rõ một chuyện, cậu có thích Phạm Thái không ? Cậu có muốn Phạm Thái làm bạn gái của cậu không ?"
Lưu Thực bị mấy câu hỏi của tôi làm cho chóng mặt, thật lâu sau mới lên tiếng : "Tôi và cô ấy chỉ là quan hệ bạn học bình thường, không phải loại quan hệ như cậu nói."
"Nhưng cậu ấy thật sự rất thích cậu ! Cậu thử suy nghĩ cẩn thận xem, có thể cùng cậu ấy không ?" Tôi cố hỏi đến cùng. Lưu Thực lại ngẩn người, thấy sắp đến giờ vào học, cậu ta đỏ mặt, ngại ngùng nói : "Bạn gái tôi đã có thai rồi !"
"Sớm nói thẳng như thế có tốt hơn không, để người ta khỏi phải phí tuổi xuân và nước mắt vì cậu !" Nhớ tới Phạm Thái càng cảm thấy bất bình giùm cậu ấy, tôi không tránh khỏi to tiếng, cũng chẳng cần để ý đến ánh mắt của các sinh viên khác, tôi giận dữ bỏ đi.
Đêm đó, tôi và Lưu Vũ đón xe lửa quay về, đi suốt một ngày một đêm mới trở lại Thiên Tân, tôi trốn học, nghỉ luôn cả giờ dạy của Vũ Đạo. Dù sao thì chuyến du lịch ngày 1/5 này cũng có thu hoạch khá lớn, Lưu Vũ thành công thoát khỏi bóng ma thất tình; sau khi Phạm Thái biết được suy nghĩ của Lưu Thực, cậu ấy khóc suốt ba ngày, cuối cùng quyết định quên đi đoạn tình cảm da diết nhưng không có kết quả kia. Chỉ là, trong lòng tôi vẫn nhớ đến người ấy nhưng lại không thể tâm sự cùng ai, chưa bao giờ tôi thấy mình cô độc đến vậy.
(Ghi chú : Học đến năm thứ hai, Phạm Thái gặp được một người thật lòng yêu thương cậu ấy ! Lưu Thực bị hiểu nhầm là gieo nợ tình bên ngoài nên bị người ta tìm đến tận nơi, cô bạn gái mà cậu ta thích bỏ rơi cậu ta không chút thương tiếc, hơn nữa, suốt bốn năm học đại học cũng không có thêm người bạn gái nào, bởi vì cậu ta bị gọi là kẻ chuyên "bỡn cợt tình cảm của phụ nữ", mà người phụ nữ bị "bỡn cợt tình cảm" ấy chín