XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341704

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.

ỗi: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, vì tắc đường nên khiến mọi người chờ lâu!”.
Thẩm Xuân Hiểu bần thần nhìn cảnh vật bên ngoài, tâm trạng bất ổn, vừa nghe thấy tiếng nói đó không phải của Lư Hạo Tường, cô thầm thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt bất giác chuyển đến người vừa đến.
Anh chàng ấy mặc bộ đồ bình thường màu xanh thẫm, tuy màu sắc quần áo hơi tối nhưng không hề tạo cho người nhìn cảm giác ấy, trái lại, nó khiến anh trở nên nổi bật. Nhìn dáng vẻ anh mỉm cười, từng cử động đều toát lên sự tự tin đặc biệt của những anh chàng thành công trong sự nghiệp.
Nhưng, khuôn mặt này…
Thẩm Xuân Hiểu ngây ngây người, khuôn mặt kia bỗng gợi cho cô hồi ức của mấy năm trước, Hạ Quảng Thần, là anh sao? Nhưng, năm đó sau khi tốt nghiệp, chẳng phải anh đã có bạn gái khác rồi ư? Hơn nữa, anh căn bản không sống ở thành phố này, sao có thể xuất hiện ở đây chứ?
Thấy anh chàng đó không phải Lư Hạo Tường, Triệu Yến Minh tươi cười nói: “Cậu không cần bức bối nữa, người ấy không phải là bạn trai cũ của An Châu!”. Đột nhiên không thấy tiếng đáp lời, Triệu Yến Minh thấy kỳ lạ, liền quay đầu nhìn, chỉ thấy Thẩm Xuân Hiểu đang trừng mắt, sắc mặt không thể tin được, ánh mắt phức tạp, vui buồn lẫn lộn, rõ ràng chẳng đế ý gì tới câu nói vừa rồi của mình.
Triệu Yến Minh đảo mắt mấy lần, nhìn người vừa đến rồi lại nhìn Thẩm Xuân Hiểu, lẽ nào hai người quen nhau? Mà cũng không giống thế, người mới đến chẳng có biểu hiện gì bất thường, người bất thường chỉ có Thẩm Xuân Hiểu. Cô nghĩ ngợi một lát rồi tươi cười chào hỏi: “Nếu đã đến muộn thì mau giới thiệu về bản thân đi chứ!”.
Người mới đến vô cùng thoải mái, mỉm cười nói: “Đương nhiên rồi, tôi là Chương Phương Hựu, chương trong từ ‘văn chương”, phương trong “phương hướng”, hựu trong “lão thiên bảo hựu[1'>”, xin mọi người chỉ giáo!”.
[1'>. Lão thiên bảo hựu: Nghĩa là ông Trời phù hộ.
Thẩm Xuân Hiểu nhắm mắt thở dài một tiếng, không phải anh, không phải anh. Khẽ mở mắt ra bắt gặp ánh mắt tươi cười của Chương Phương Hựu, cô bất giác né tránh. Tuy biết rõ là anh ta chỉ nhìn sang hướng này chứ không phải nhìn mình, cũng biết anh ta không phải Hạ Quảng Thần, chỉ là tướng mạo hao hao nhau, nhưng cô vẫn chẳng thể kìm nổi cơn sóng lòng, khó có thể kiềm chế được bản thân.
Chương Phương Hựu đặt hành lý xuống, bên trên mọi người đã ngồi kín, anh nhìn xuống phía dưới định tìm một ghế để ngồi.
Triệu Yến Minh không hề biết đến sự thay đổi trong tâm trạng của Thẩm Xuân Hiểu, chỉ thấy Thẩm Xuân Hiểu thất thần như thế, còn anh chàng này xem ra cũng khôi ngô tuấn tú, có sự nghiệp, bởi thế cô đoán rằng Thẩm Xuân Hiểu đã động lòng. Nếu Xuân Hiểu thực sự có thể phát triển quan hệ với anh chàng này thì không uổng công cô nhọc lòng khuyên nhủ bạn đến đây.
Triệu Yến Minh nhìn Thẩm Xuân Hiểu rồi lại nhìn Chương Phương Hựu, tươi cười nói: “Anh Chương, ở đây còn chỗ này!”. Không đợi Thẩm Xuân Hiểu phản ứng lại, cô đã đứng lến, đến ngồi với Trương Hướng Dương ở hàng ghế sau.
Thẩm Xuân Hiểu chưa kịp ngăn cản, nhìn Triệu Yến Minh tươi cười xuống hàng ghế sau ngồi bên Trương Hướng Dương, cô thầm thở dài, Triệu Yến Minh thật quá đáng, để ngồi cùng Trương Hướng Dương mà bán rẻ mình như thế. Lần trước đã kêu gào rằng bạn bè là thứ dùng để bán rẻ, lần này lấy hành động để chứng minh cho quan điểm ấy. Thật chẳng thận trọng khi kết bạn gì cả!
Chương Phương Hựu nói cảm ơn rồi đi đến bên Thẩm Xuân Hiểu, lịch sự chào hỏi: “Cô không phiền khi tôi ngồi ở đây chứ?”.
Thẩm Xuân Hiểu vội nở nụ cười, ậm ờ nói: “Ừm!”. Cho dù cô phiền lòng, liệu anh ta có không ngồi chăng? Cả xe cũng chỉ còn lại hai chỗ trống thôi.
Chương Phương Hựu mỉm cười, nói: “Cảm ơn!”, sau đó ngồi xuống.
Trương Hướng Dương ở phía sau cười nói: “Mọi người đều đến đủ rồi, bác tài, chúng ta xuất phát thôi!”.
Bác tài đáp lời rồi khởi động xe.
Chương Phương Hựu áy náy nói: “Thật ngại quá, để mọi người đợi mỗi mình tôi!”.
Có người tỏ ra thông cảm, có người lại chẳng chút biểu hiện gì, một anh chàng phía trước bên phải khẽ cười, nói: “Đến muộn một chút là có thể thu hút được ánh mắt của tất cả mỹ nữ, xin lỗi cũng đáng!”.
Trên xe lập tức vang lên tràng cười thiện ý.
Thẩm Xuân Hiểu không cười, Chương Phương Hựu ngồi bên cạnh, hương nước hoa nhè nhẹ thoảng qua khiến cô bất giác ngồi dịch vào trong một chút, thầm cảnh cáo bản thân: Phải tự nhiên! Anh chàng bên cạnh có cử chỉ thận trọng, lời lẽ nhã nhặn, lịch sự nho nhã, Hạ Quảng Thần sao có thể sánh kịp? Đừng gộp hai người làm một nữa. Nhưng, anh ta ngồi gần như thế, những hồi ức xa xưa cứ thế ùa về theo mỗi nụ cười, mỗi động tác của anh ta, khiến cô gợn sóng lòng.
Thời gian giống như một phương thuốc kỳ diệu, từng ngày trôi qua, những tháng năm bên nhau dần trở nên mơ hồ, tình yêu là điều trừu tượng, hận thù cũng trừu tượng, khi coi tình yêu và hận thù là một khái niệm mơ hồ thì tất cả những chi tiết nhỏ nhất tương tự trong quá khứ cũng sẽ khơi gợi lại kí ức xa xôi, đó là những dư vị mặn ngọt chua cay, khó diễn tả thành lời.
Chương Phương Hựu quay đầu, điềm đạm đưa t