Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy
Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134909
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/909 lượt.
không tới lượt em hy sinh sắc đâu…”
Nghe như vậy, Bạc Băng vội vàng mở cửa nhìn ngoài hành lang, xác định Ấn Chung Thiêm vẫn chưa quay lại, cô mới yên tâm trở lại chỗ ngồi. Bạc Băng không ngờ rằng, cô vừa ngồi xuống, Diệp Chính Thần đã nghiêng người đến chỗ cô, gần cô hơn một chút: “Em nói thật cho anh nghe đi: Đổi lại là anh vào nhà giam, em có chấp nhận hy sinh sắc để cứu anh không?”
Anh từ từ đến gần, thân thể cô lại như có một luồng nhiệt bắt đầu khởi động, Bạc Băng nghiêng người né tránh: “Sẽ không.”
Lời Bạc Băng nói là sự thật, ngoại trừ Diệp Chính Thần, không có bất kì một người đàn ông nào có thể khiến cô cởi bỏ trang phục trên người, bao gồm cả Ấn Chung Thiêm.
Diệp Chính Thần lại tiến đến gần tai cô, nói nhỏ: “Anh có chết cũng không cho phép em làm như vậy!”
Chỉ một câu, lại có thể gợi lên những hình ảnh kích tình mãnh liệt mấy ngày trước, anh ôm cô, đủ mọi tư thế, chiếm giữ và khát khao cơ thể hoàn mỹ của cô.
Bạc Băng quay đầu, đối mặt với ánh mắt đang mang đầy vẻ chiếm hữu và khát khao không thể che đậy của anh, cô hỏi một vấn đề đã muốn hỏi từ sớm: “Vậy tại sao anh còn bức em?”
Anh nở nụ cười, nụ cười đúng chất xấu xa của Diệp Chính Thần: “Anh không bức em… Là em tình nguyện.”
“Em tình nguyện?!”
“Đúng vậy, anh vẫn chưa kịp nói gì, em đã cởi hết quần áo, anh làm sao có thể nhẫn tâm để em thất vọng.”
“Anh?!” Mặt của Bạc Băng như bị lửa thiêu đốt, tức đến mức không còn lời nào để nói.
“Đừng bày ra vẻ mặt không cam tâm tình nguyện.” Anh nhỏ giọng, ghé sát môi vào tai cô: “Em ở dưới thân thể anh rên rỉ mê hoặc làm cho anh muốn ngừng mà không ngừng được, vẻ mặt em khi đó không phải như thế này…”
Bạc Băng vừa định hắt nước trà lên mặt anh, thì chợt nghe tiếng động của khóa cửa bỗng nhiên vang lên, Diệp Chính Thần liền ngồi thẳng.
Thấy Ấn Chung Thiêm đẩy cửa ra, Bạc Băng cũng thay đổi thành gương mặt tươi cười, tách trà đang được giơ lên trong không trung đành phải hạ thấp một chút, tách trà được đưa về phía Diệp Chính Thần: “Sư huynh, về sau nếu có cơ hội mong anh chiếu cố Chung Thiêm, truyền đạt cho anh ấy những kinh nghiệm quý giá… Em nhất định sẽ vô cùng cảm kích.”
Ấn Chung Thiêm vừa mới bước vào cửa, nghe hai người bên trong đang nhắc đến mình, không hiểu gì hỏi: “Hử? kinh nghiệm gì?”
Người nào đó đang nghiến răng nghiến lợi cố gắng thốt ra bốn chữ: “Đạo lí làm người.”
Nhìn bộ dáng tức giận mà không dám nói gì của Diệp Chính Thần, trong lòng của Bạc Băng bỗng nhiên như có ánh mặt trời chiếu vào, trái tim cô chợt thức tỉnh sau nhiều năm ngủ yên.
Khóe môi cô cong lên ý cười, Bạc Băng uống một hớp trà, trái tim dưới lồng ngực cô vẫn đang đập rất nhanh.
Hóa ra trái tim cô vẫn chưa chết, chỉ là thế giới không có Diệp Chính Thần thì không ai có thể làm cho nó đập liên hồi như vậy.
…
Cuối cùng cũng trải qua buổi tiệc Hồng Môn, trên đường về nhà, Bạc Băng mệt mỏi đến mức lười nói chuyện, lui vào vị trí cạnh cửa xe mà ngủ.
Lúc tình cờ tỉnh lại, Bạc Băng dụi dụi mắt, ngồi ở vị trí của cô, qua kính chiếu hậu có thể thấy được ánh mắt của Diệp Chính Thần tràn đầy vẻ trầm lặng mênh mông.
Nhắm mắt lại, ánh mắt đó cứ lượn lờ trong giấc mộng của cô…
Có dạng người, để quên anh ấy đi bạn cần thời gian dài đến ba năm, nhưng để nhớ, chỉ cần ba giây là đủ.
Bạn hận anh ấy, buồn anh ấy, liên tục trong ba năm, nhưng anh ấy muốn trêu bạn cười cũng chỉ ba giây là đủ.
Sau khi trở lại Nam Châu, Bạc Băng đưa Ấn Chung Thiêm đến gặp bố mẹ của cô, sau đó lại cùng Ấn Chung Thiêm đến nhà bố mẹ anh ta, Bạc Băng tìm quần áo để Ấn Chung Thiêm thay, giúp anh ta giặt quần áo và lau rửa toilet.
Vừa giặt quần áo, Bạc Băng vừa lắng nghe Ấn Chung Thiêm kể về cuộc sống những ngày qua của anh ta với bác trai và bác gái, cô vô thức nhìn thoáng qua khung cửa trống rỗng.
Phiền muộn cũng như bọt xà phòng trong tay cô, càng vò càng nhiều.
Giặt xong quần áo, Bạc Băng phơi tất cả lên ban công, trở vào nói nhỏ với Ấn Chung Thiêm: “Buổi tối em phải trực ca đêm, em đi trước nhé, ngày mai em lại đến.”
“Cháu ăn cơm chiều rồi hẵng đi.” Bác gái nói.
“Chúng ta nên cám ơn anh ta! Hơn nữa, cũng cần khai thông mối quan hệ.”
Cửa thang máy khép lại, không gian bị tách biệt, Bạc Băng chỉ biết cười gượng.
Cần khai thông mối quan hệ? nếu Ấn Chung Thiêm biết mối quan hệ trong quá khứ cô và Diệp Chính Thần, không biết sẽ nghĩ như thế nào.
***
Đêm đó, Bạc Băng mất ngủ, cô nằm trên giường trong phòng trực ban lăn qua lăn lại đến tận khuya, trong đầu cô có hai bóng người đuổi mãi cũng không đi.
Ấn Chung Thiêm bất lực suy sụp khiến cô đau lòng, Diệp Chính Thần có khí thế bức người làm cô sợ hãi, hai người ở trong suy nghĩ của cô cứ phân cao phân thấp, anh một lời, tôi lại một câu, càng nghĩ đầu óc cô càng rối rắm.
Cuối cùng, Bạc Băng cũng buông tha cho giấc ngủ của chính mình, cô xuống giường, mặc thêm áo blouse trắng đi vào văn phòng trực ban.
Ngồi trước máy vi tính, Bạc Băng mở mục sưu tầm