Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1190 lượt.

g, dù sao vẫn tốt hơn người nào đó có gương mặt con người mà lòng dạ lại là cầm thú.”
Tiếng hít thở của anh cực to, cực mạnh truyền đến trong microphone.
“Người phụ nữ này…” Trong điện thoại truyền đến tiếng nghiến răng nghiến lợi vang lên: “Sao em có thể qua cầu rút ván như vậy?”
“…”
Cô thật sự muốn rút ván, nhưng đây là chiếc cầu được xây dựng bằng xi măng cốt thép, cô làm sao có thể ra tay được!
Có người gõ cửa gọi lớn: “Bác sĩ, bác sĩ!”
“Có bệnh nhân gọi em, không thèm nói chuyện với anh nữa.” Không đợi anh trả lời, Bạc Băng vội vàng dập điện thoại, chạy đi xem bệnh nhân.
***
Sau ngày hôm đó, Bạc Băng không hề có tin tức gì về Diệp Chính Thần nữa, điện thoại cũng không có.
Sức khỏe của bố cô phục hồi rất nhanh, ông được xuất viện. Công việc của cô lại trở về quỹ đạo như ban đầu, mỗi ngày cô dốc hết toàn bộ sức lực cứu chữa cho những bệnh nhân đã hoàn toàn hết hy vọng. Nhưng khi hết giờ làm việc, cuộc sống của Bạc Băng vẫn không thể trở lại như lúc đầu, mỗi ngày cô đều lê tấm thân và tinh thần mệt mỏi để về gặp Ấn Chung Thiêm.
“Hôm nay em đi xem một căn hộ, nhìn khá giống căn hộ trước đây của chúng ta, vị trí cũng khá tốt, chỉ là giá cả hơi cao.” Bạc Băng cố ý tìm chủ đề để nói chuyện với Ấn Chung Thiêm, hy vọng có thể đánh lạc hướng sự chú ý của anh: “Đều do em, lúc trước em hồ đồ, vì khi đến Bắc Kinh khai thông các mối quan hệ, em đã bán căn hộ của chúng ta với giá khá thấp. Hiện tại để mua lại căn hộ như vậy, thì quá khó khăn.”
Ấn Chung Thiêm do dự một chút: “Vấn đề mua nhà, có thể chờ một thời gian nữa hay không?”
“Chờ?” Bạc Băng nghĩ Ấn Chung Thiêm sẽ vội vã mua nhà để chuẩn bị cùng cô kết hôn.
“Khoản tiền đó, anh muốn sử dụng.”
Bạc Băng đã hiểu, cô lấy tờ chi phiếu từ trong túi xách ra đưa cho Ấn Chung Thiêm: “Mật mã chắc anh biết rồi.”
“Tiểu Băng…”
Bạc Băng cười lắc đầu: “Anh không cần phải giải thích, em hiểu mà.”
Vụ án chưa có kết quả, tiền đồ trước mắt vẫn không biết sẽ ra sao, Ấn Chung Thiêm cần khoảng tiền này để phòng bị cho bất cứ tình huống nào.
Ấn Chung Thiêm đang ngồi bỗng nhiên đứng lên, ôm lấy thắt lưng của Bạc Băng, mặt anh ta vùi vào vai cô khiến cô có thể cảm nhận được sự lo lắng về tương lai của anh ta.
Bạc Băng rất muốn giúp anh ta, nhưng chỉ là không biết giúp như thế nào, ngoại trừ đi tìm một người…
Không, cô không thể đi tìm người đó, Ấn Chung Thiêm tuyệt đối sẽ không cho phép cô làm như vậy.
“Tất cả rồi sẽ qua thôi, anh vẫn còn trẻ, vẫn có thể làm lại từ đầu.”

Thấm thoát đã hết một tuần.
Cuối tuần, lúc Bạc Băng hết giờ làm việc thì trời đã về khuya, cô không về nhà bố mẹ, lê tấm thân mệt mỏi về nhà trọ của mình.
Lại một bệnh nhân nữa ra đi, hai mươi hai tuổi. Lúc gần đi, một người con gái trẻ tuổi chạy như điên vào phòng bệnh, ghé vào người bệnh nhân khóc thất thanh.
Bệnh nhân nam thở một cách yếu ớt bất chợt nở nụ cười: “Nha đầu ngốc, em tới đây làm gì? Không phải em nói về sau sẽ không muốn gặp lại anh, cũng sẽ không tha thứ cho anh nữa hay sao?”
Người con gái lắc đầu, không nói lời nào.
“Tính tình anh không tốt, hay làm em tức giận, lần sau nhớ là phải tìm một người bạn trai có tính cách tốt, có nhiều thời gian bên cạnh chăm sóc em.”
“Em không cần, em sẽ ở bên cạnh anh.”
Người con trai bình thản ra đi.
Cô gái đó khóc cả một buổi chiều, hai tay cô gái nắm chặt cổ tay của người con trai ấy.
Ai khuyên cô ấy, cô ấy cũng chẳng chịu buông tay, miệng cô ấy thì không ngừng lặp đi lặp lại một câu: “Anh lại nổi giận với em đi, em sẽ không bao giờ bỏ đi nữa.”
Nếu đã không từng mất đi, sẽ không bao giờ hiểu được lúc dứt bỏ sẽ đau khổ như thế nào, sẽ không bao giờ hiểu được lúc oán hận đó sẽ tốt đẹp như thế nào.
Bạc Băng cuộn mình nằm trên sofa, cô bất chợt rất nhớ một người, muốn được dựa vào lòng anh khóc một trận thật to, muốn nói với anh: “Em sai rồi, em không nên ra đi.”
Bạc Băng lấy điện thoại trong túi xách ra nhìn, sau đó lại trả ngược vào trong túi, cô đứng dậy đi vào phòng bếp, muốn tìm chút gì ăn đỡ đói.
Điện thoại cô đột nhiên vang lên, Bạc Băng bước đến trước sofa, cầm điện thoại lên.
Trên màn hình hiện lên cái tên Ấn Chung Thiêm, Bạc Băng thất vọng ấn phím nhận cuộc gọi.
“Tiểu Băng, em đang ở đâu?” Giọng nói của Ấn Chung Thiêm nghe không rõ lắm, bên trong điện thoại còn có âm thanh ồn ào của cả nam lẫn nữ.
“Em đang ở nhà trọ. Anh đang ở đâu?”
“Ở nhà hàng lát nữa anh đến nhà trọ của em.”
Bạc Băng cảm nhận được trong lời nói của Ấn Chung Thiêm có điều gì đó kì lạ, nghe không rõ lắm: “Anh uống rượu à?”
“Uống một chút.” Ấn Chung Thiêm cười một cách ngốc nghếch: “Có một cuộc xã giao, uống vài ly rượu.”
Khó có được một buổi xã giao, có thể nhận ra tâm trạng của anh ta không được tốt, Bạc Băng không nghĩ gì liền nói: “Anh ở nhà hàng nào? Em sẽ đến đón anh.”
“Không cần, đã trễ thế này rồi, em một mình ra ngoài sẽ rất nguy hiểm. Lát nữa anh sẽ lái xe đến gặp em.”
“Được rồi, em ở đây chờ anh.”
Dập điện thoại, Bạc Băng vào bếp nấu canh giải rượu