Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/893 lượt.
ắt đầu dao động.
Nghĩ rằng bản thân mình kiên định từ chối, anh có thể sẽ như ba năm trước buông tha cho cô. Nhưng cô lại quên rằng Diệp Chính Thần là người như thế nào, làm sao anh có thể không nhìn ra sự do dự của cô, sự lưỡng lự của cô kia chứ?
Anh làm sao không phân biệt được phụ nữ khi bị ép buộc phải lên giường khác biệt như thế nào so với phụ nữ cam tâm tình nguyện?
Toàn bộ sự đấu tranh và mâu thuẫn của cô, khát khao nhưng vẫn kháng cự của cô, tất cả đều bị ánh mắt tinh tường của anh nhận ra, chỉ là anh không hề nói ra mà thôi.
Bởi vì, anh không muốn bức cô nên anh lựa chọn tự bức chính mình, không từ thủ đoạn…
“Em không hận anh?” vẻ mặt anh không hiểu gì nhìn cô: “Tại sao?”
Cô nhìn anh, vô cùng nghiêm túc nói: “Là em sai. Nếu ngày đầu tiên em gặp anh, chấp nhận yêu cầu của anh, trở về bên cạnh anh, anh hoàn toàn sẽ không cần phải làm ra nhiều việc như vậy, còn Chung Thiêm cũng sẽ không trở thành như ngày hôm nay.”
Diệp Chính Thần dựa lưng vào ghế ngồi, quay sang nhìn về phía cửa xe. Cô không thấy vẻ mặt anh, chỉ thấy tay anh ấn vào ngực.
Phía trước là con đường rất quen thuộc, nhưng Bạc Băng lại không phân biệt được phương hướng. Giống như cô biết rõ cái gì là đúng, cái gì là sai, nhưng khi đối mặt với Diệp Chính Thần, cô lại mơ hồ giữa phải và trái, ai đúng ai sai.
Xe vẫn chạy về phía trước, dọc trên con đường thẳng tắp.
Cô thật may mắn, vì trước mắt đây là con đường duy nhất, không cần phải lựa chọn.
***
Đến bệnh viện thành phố Nam Châu, Diệp Chính Thần đưa cô đến phòng bệnh của anh. Thay vì nói là phòng bệnh của bệnh viện, thì nên nói đây là một khu nhà ở tư nhân cao cấp có lẽ sẽ đúng hơn. Ngoại trừ không có phòng bếp ra, còn lại tất cả mọi thứ trong phòng đều được trang bị đầy đủ, ngay cả chiếc giường cho người nhà bệnh nhân cũng là chiếc giường đôi sang trọng.
Một cô y tá trẻ tuổi vừa thấy Diệp Chính Thần trở về, liền chạy thẳng đến phòng bệnh: “Cuối cùng anh đã trở lại, bác sĩ Lâm đến tìm anh rất nhiều lần, bác sĩ muốn kiểm tra miệng vết thương cho anh…”
Bạc Băng đỡ Diệp Chính Thần lên giường ngồi, thúc giục cô y tá nhanh tay: “Miệng vết thương của anh ấy đã xuất huyết, cô đi gọi bác sĩ đến đây ngay đi.”
“Xuất huyết? Tôi sẽ lập tức gọi bác sĩ Lâm đến.” Nữ y tá nghe vậy, xoay người chạy đến cửa, vừa ra khỏi cửa, cô ấy ngăn một cô y tá khác lại nói: “Miệng vết thương của bệnh nhân trong phòng bệnh đặc biệt bị xuất huyết, tôi đi gọi bác sĩ, cô vào trong thay quần áo cho anh ta đi.”
Vừa dứt lời, một cô y tá khác lại vội vàng chạy vào, nhanh chân bước đến ngăn tủ lấy ra một bộ quần áo dành cho bệnh nhân.
Bạc Băng làm việc ở bệnh viện lâu như vậy, cô chưa từng thấy qua ở bệnh viện nào lại có lối làm việc hiệu suất cao như ở đây. Y tá có trách nhiệm, xem ra bệnh viện cô đang làm nên học tập nhiều hơn ở bệnh viện thành phố này.
Bạc Băng đang âm thầm cảm khái, thì cô y tá nửa quỳ trước mặt Diệp Chính Thần, tay nhẹ nhàng cởi bỏ cúc áo của anh, kéo vạt áo dính máu ra, chậm rãi cởi áo hộ anh, động tác vừa cẩn thận vừa chuyên nghiệp.
Y tá giúp bệnh nhân thay quần áo là việc không hề xa lạ đối với Bạc Băng. Là một người bác sĩ đúng mực, trước kia đối với việc này cô không hề có suy nghĩ không trong sáng, nhưng mà…
Cô y tá khẽ nhếch cằm, đôi mắt to trong suốt, động tác cởi quần áo lại rất dịu dàng… Bạc Băng thật sự không tin người nào đó không có một chút suy nghĩ không trong sáng.
Thấy cô y tá đang chuẩn bị cởi thắt lưng của Diệp Chính Thần, Bạc Băng thật sự không nhịn được nữa, cô bước lên từng bước: “Để tôi làm.”
Giọng nói của Bạc Băng vô cùng cương quyết, khiến nữ y tá khó xử nhìn cô: “Trên người anh ta có vết thương…”
“Tôi biết, tôi sẽ cẩn thận.”
Cô y tá thấy Bạc Băng vô cùng kiên quyết, cũng không biết nói gì, cô ấy đành nhường vị trí của mình cho Bạc Băng.
Bạc Băng chậm rãi ngồi xổm trước mặt Diệp Chính Thần, cúi đầu cởi thắt lưng cho anh, động tác của cô so với cô ý tá rõ ràng là rất nghiệp dư, cởi thắt lưng đến nửa ngày vẫn chưa tháo ra được.
Khó khăn lắm mới cởi xong thắt lưng, Bạc Băng đang muốn kéo khóa quần của anh, thì Diệp Chính Thần ghé sát vào tai cô nói nhỏ: “Bác sĩ Bạc, bình thường em hay đối xử với bệnh nhân của em như vậy sao?”
Bạc Băng ngẩng mặt, thấy khóe môi người nào đó đang cong cong lên thành một nụ cười.
“Thỉnh thoảng.” Khi bố cô cần thay quần áo.
Diệp Chính Thần khẽ nói cho cô biết: “Sau này, để cho y tá làm đi, em rất biết cách thử thách sự nhẫn nại của bệnh nhân.”
Bạc Băng cố gắng không suy nghĩ lệch nghĩa lời nói của anh, cứ nên nghĩ là anh chê động tác của cô quá chậm đi. Vì thế cô cố gắng nhanh tay hơn, nhanh chóng giúp anh thay quần, cô y tá bên cạnh nhìn thấy hành động của Bạc Băng thì kinh hồn bạt vía, liên tiếp nhắc nhở Bạc Băng: “Cẩn thận một chút, cẩn thận một chút.”
Người nào đó đang chăm chú nhìn cô, nụ cười trên môi anh ngày càng đậm.
Vừa thay quần áo xong, thì một vị bác sĩ nam hơn ba mươi tuổi vội vàng bước vào phòng bệnh, khẩu trang che khuất gương mặt anh ta, chỉ để l