Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/895 lượt.

c chữ “Thần” một cách tinh tế. Mặc dù cô ấy đã nhận lời lấy anh, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không chịu đổi chiếc đồng hồ khác, cho đến khi chiếc đồng hồ đó bị vỡ nát.
Đồng hồ vỡ nát đã đánh mất, nhưng chữ “Thần” kia có vỡ không? Anh vẫn không bao giờ có thể biết được.
Chỉ vài phút do dự ngắn ngủi, anh đã có quyết định.
Anh có thể chấp nhận mất mọi thứ để đổi lấy tiền đồ, duy nhất chỉ có tình cảm là không được.
“Tôi sẽ không rời khỏi cô ấy!”
Ấn Chung Thiêm cho rằng anh đã tỏ thái độ từ chối vô cùng kiên quyết, nhưng anh không biết là Diệp Chính Thần đã từng học qua tâm lý học. Nếu chỉ vài phút do dự ngắn ngủi, cũng đủ để thể hiện sự không kiên định của người nào đó.
Tình yêu kiên định chân chính là không hề tồn tại sự cân nhắc hay do dự dù chỉ một giây. Mà tình yêu đã không kiên định rồi thì chỉ cần đẩy nhẹ là nó cũng có thể sụp đổ…
Diệp Chính Thần nhíu mày, hắn đang tự hỏi chính mình có nên chừa chút đường sống cho người khác hay không, chừa lại chút tôn nghiêm chẳng hạn. Nhưng ngược lại, Ấn Chung Thiêm lại đánh đòn phủ đầu trước: “Tham mưu Diệp, tôi không cần biết hai người đã từng có với nhau những gì, nhưng xin anh nhớ kỹ, Bạc Băng là vợ chưa cưới của tôi. Từ nay về sau, người đàn ông đồng sàn cộng chẩm(1) với cô ấy là tôi, chỉ có thể là tôi!”
(1) Đồng sàn cộng chẩm: Ngủ cùng giường, nằm cùng một chiếc gối.
Diệp Chính Thần không phải là dạng người dễ bị kích động, đa số trong những tình huống như thế này, hắn đều có thể khống chế được cảm xúc của chính mình. Nhưng hiện tại, hắn thật sự bị bốn chữ “đồng sàn cộng chẩm” chọc giận.
Cho nên, lúc Ấn Chung Thiêm xoay người chuẩn bị rời đi, Diệp Chính Thần nở nụ cười bí ẩn: “Thư kí Ấn có nhớ lần trước chúng ta ăn cơm không, Bạc Băng nhờ tôi truyền cho anh một chút kinh nghiệm… Có thể khiến cho cô ấy nhận được lợi ích.”
Ấn Chung Thiêm không hiểu rõ hàm ý trong câu nói của Diệp Chính Thần cho nên anh cố gắng nhớ lại một chút, mơ hồ nhớ lại tình cảnh lúc đó, cũng nhớ rõ biểu hiện cứng nhắc của Diệp Chính Thần. Dường như lúc ấy hàm răng cố gắng phát ra bốn chữ: Đạo lí làm người.
Ấn Chung Thiêm dừng lại, chờ đáp án, nhưng anh không bao ngờ nghĩ đến câu trả lời của Diệp Chính Thần lại vô cùng mờ ám: “Thực ra, có một số kinh nghiệm không thể truyền thụ được… Đa số phụ nữ đều rất cảm tính, có một số việc, chỉ có thể làm cùng với người đàn ông mình thích thì mới đem lại sự hạnh phúc…”
Ấn Chung Thiêm bỗng nhiên xoay người, giống như nổi điên, mất đi lý trí giơ tay muốn đấm thẳng vào mặt hắn. Không ngờ là nắm đấm vừa hạ xuống một nửa, đã bị Diệp Chính Thần chế trụ, không thể động đậy.
Diệp Chính Thần vẫn đang thản nhiên cười: “Tôi có thể cho cô ấy thứ hạnh phúc thật sự, mà bất kì một người đàn ông nào cũng không thể thực hiện được…”
“Anh!” Ấn Chung Thiêm tức giận đến mức cả người run rẩy, cồn trong cơ thể anh cũng giống như lửa, đốt cháy toàn thân anh.
Anh không phải là người đàn ông bảo thủ, anh không cần biết Bạc Băng và người đàn ông khác trải qua những gì. Nhưng việc vị hôn thê của mình có quan hệ mờ ám với người khác được phơi bày rành rành trước mắt thì đó là điều mà không thằng đàn ông nào chịu được.
Càng làm cho anh không chịu được là câu nói kia: “Chỉ có cùng làm với người đàn ông mình thích mới đem lại sự hạnh phúc…”
Tuy rằng đính hôn đã được mấy tháng nhưng anh ngay cả chạm vào người cô, cô cũng cự tuyệt, đừng nói đến việc tiến thêm một bước thân mật nữa.
Anh yêu cô, tôn trọng cô, anh cam tâm tình nguyện chờ đợi đêm tân hôn… Nhưng trong lòng anh biết rất rõ rằng, một người phụ nữ tình nguyện và một người phụ nữ bị ép buộc, hoàn toàn không giống nhau.
Nhưng anh không cam tâm nhận thua nhanh như vậy. Chờ đợi ba năm, cuối cùng anh cũng có thể đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón át út của cô, anh không thể dễ dàng bảo chính mình buông tay.
Anh lừa dối chính mình rằng có lẽ Diệp Chính Thần đang tự mình ảo tưởng, Diệp Chính Thần đã phạm một lỗi nào đó mà cô không thể tha thứ được, cô mới có thể rời khỏi hắn. Có lẽ cô hoàn toàn không có ý nghĩ sẽ trở về bên cạnh Diệp Chính Thần, có chăng chỉ là chút kỷ niệm đuổi mãi không đi mà thôi…
Nhìn dáng vẻ giận dữ khi rời đi của Ấn Chung Thiêm, Diệp Chính Thần lặng lẽ lắc đầu, quả thật gần đây khả năng tự kiềm chế của hắn càng ngày càng kém.
***
Không có tương lai, tự tôn cũng không có, Ấn Chung Thiêm nghĩ anh chỉ còn lại duy nhất là người phụ nữ anh yêu. Lúc anh cần sự an ủi nhất, cô ấy nhất định có thể cho anh một vòng ôm ấp ám, hòa nhã bầu bạn với anh.
Anh nghĩ là chỉ cần Bạc Băng vẫn còn bên cạnh anh, không rời xa anh, anh sẽ không bao giờ chịu thất bại thảm hại.
Nhưng mà, anh sai lầm rồi, sai lầm tuyệt đối!
Khi nhìn hộp thuốc tránh thai từ trong túi xách Bạc Băng rơi ra, anh mới hiểu được, ý nghĩ lừa mình dối người này buồn cười biết bao nhiêu.
“Được truyền đạt nhiều kinh nghiệm… Đã khiến tôi vô cùng có lợi.”
“Có một số việc, chỉ làm cùng người đàn ông mà mình thích mới mang lại niềm hạnh phúc thật sự…”
“Tôi có thể cho cô ấy sự hạnh phúc,