Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/851 lượt.
anh cả vạn lần, đáng tiếc, người nào đó mà cô muốn báo đáp, lại không có cảm giác với cô.
Những tin đồn như thế này, bạn càng che giấu, mọi người càng tò mò, lại càng khiến cho tin đồn ấy trở nên thú vị.
Nếu trong lời đồn thổi của mọi người, mối quan hệ của Bạc Băng và Diệp Chính Thần từ chỗ còn mơ hồ, cộng với việc anh tuyên bố rằng anh thích cô, theo đuổi cô, thì gian tình ấy chính thức trở thành sự thật, mọi người không còn hứng thú để bàn tán về đề tài này nữa.
Ví dụ như một hôm, thật lâu Bạc Băng mới có được một ngày nghỉ, cô không cần phải đến phòng thí nghiệm nuôi dưỡng tế bào, cô đứng trước ban công, hòa mình trong tiếng nhạc du dương của ca khúc [Yêu'> đang được phát ra từ phòng sát vách.
Vết thương của Diệp Chính Thần gần như đã khỏi hẳn, anh đã được tháo băng vải, tay phải có thể tự do hoạt động.
Hơn nửa tháng qua, Diệp Chính Thần chỉ ăn những món ăn có nhiều rau, anh đi đến ban công, giọng nói tràn đầy hy vọng hỏi cô: “Để chúc mừng vết thương của anh gần như đã hồi phục hoàn toàn, em nên mời anh ăn lẩu cay đi chứ.”
Chạng vạng, mười mấy người ngồi vây quanh một chỗ, vô cùng vui nhộn, tranh ăn giành uống hơn hai giờ đồng hồ, cuối cùng ai cũng no nê. Trò chơi bắt đầu, theo luật cũ, người thua phải uống một ly rượu đầy.
Không lâu sau, mọi người ai cũng say rượu, duy nhất chỉ có một mình Diệp Chính Thần là tỉnh táo, bởi anh có tư duy cực kì logic cùng với sự phán đoán hơn người, dù anh có làm sát thủ hay cảnh sát, cũng không bao giờ thua cuộc.
Có một ván, Bạc Băng và Tần Tuyết không may bắt trúng phải làm sát thủ, Tần Tuyết bị cảnh sát phát hiện, Bạc Băng căng thẳng nắm chặt quả đào đen trong tay. Đến lượt Diệp Chính Thần nói chuyện, anh dùng ánh mắt nghiên cứu, tìm tòi nhìn một lượt tất cả các gương mặt trong phòng, cuối cùng ánh mắt của anh dừng lại trên mặt Bạc Băng…
Ánh mắt anh và cô giao nhau trong không trung, Bạc Băng cố ý nở một nụ cười nhạt với anh, ý cười mang một chút e ngại, một chút tình cảm.
Anh nhìn cô, mỉm cười, ánh mắt thể hiện một chút tình cảm dịu dàng cùng với sự tin tưởng…
Quan toà nổi giận: “Hai người các ngươi sao lại liếc mắt đưa tình, nói chuyện nhanh lên!”
Anh giật mình, sau đó nhanh chóng khôi phục lại sự bình tĩnh, đưa mắt nhìn về phía mọi người, nói ra quan điểm của bản thân: “Nhất định không phải là Bạc Băng…”
Bạc Băng nở nụ cười đắc ý… Chiêu “mỹ nhân kế” rất là hiệu quả nha!
Vòng thứ hai bắt đầu. Quan tòa nói: “Mời sát thủ trợn mắt”. Bạc Băng mở mắt thật to. Quan tòa lại nói: “Mời sát thủ giết người.”
Bạc Băng giơ tay, chỉ về phía Diệp Chính Thần.
Quan tòa nói: “Trò chơi kết thúc, cảnh sát đã chết!”
Diệp Chính Thần mở to đôi mắt… Anh nhìn tay cô đang chỉ về mình, đôi mắt thông minh sắc xảo làm say lòng người.
“Tôi thua!” Anh thở dài một hơi.
Một cảnh sát khác nhìn anh với cặp mắt khinh bỉ: “Chết đến nơi mà còn thay sát thủ giấu diếm!? Cậu thương hoa tiếc ngọc, thì người ta cũng không nể tình mà nương tay đâu…”
“Cậu có chết cũng không oan! Uống rượu đi!” Anh Vu thừa cơ hội ăn hiếp Diệp Chính Thần.
Diệp Chính Thần nở nụ cười gượng gạo, anh cầm ly rượu đầy lên, sau đó chỉ một hơi đã uống cạn hết.
Anh Phùng nhìn về phía Diệp Chính Thần, sau đó nháy mắt với anh, nói một câu bằng giọng nói thật đáng yêu: “Buồn bực gì hả chàng trai trẻ? Chết dưới hoa mẫu đơn, có thành quỷ cũng phong lưu mà!”
Mọi người đều cười, Bạc Băng bị bọn họ cười đến mức ngượng ngùng.
“Mọi người đừng suy nghĩ phức tạp như vậy, em và sư huynh là mối quan hệ anh em trong sáng.” Lời nói này thốt ra, hoàn toàn không giống lời giải vây cho cô và Diệp Chính Thần một chút nào cả, ngược lại khiến mọi người càng trêu chọc nhiều hơn.
“Trong sáng?” Anh Phùng nở nụ cười vô cùng khoa trương: “Em hỏi Diệp sư huynh đẹp trai của em đi, hỏi xem cậu ấy có hiểu được hai chữ ‘trong sáng’ nghĩa là gì không?”
Diệp Chính Thần dựa lưng vào ghế ngồi, anh nhìn cô, khóe miệng khẽ cong lên, sau đó lại thêm vào một câu trêu chọc: “Không biết!”
Bạc Băng cúi đầu uống nước, sắc mặt cô lúc này còn nóng hơn nước đang sôi sùng sục trong nồi lẩu.
“Thật ra…” Diệp Chính Thần vắt chéo chân này lên chân kia, không nhanh không chậm mà nói: “Động cơ của em vẫn là… Vô cùng không trong sáng…”
Nước uống trong ly của Bạc Băng bắn lên.
Có người nhốn nháo, có người mở to hai mắt chờ xem kịch vui.
Có người hỏi: “Rốt cuộc là có bao nhiêu phần không trong sáng? Nói cho mọi người nghe một chút đi!”
Lại có người hỏi: “Vậy có tính thổ lộ không?”
Thái độ này của anh mà gọi là thổ lộ ư, anh rõ ràng là…
Quan tòa nổi giận: “Đi đi! Hai người đi sang phòng sát vách tiếp tục ‘đoạn tình yêu mờ ám’ còn dở dang đi, đừng ở lại đây làm cản trở trò chơi giết người của bọn ta!”
Diệp Chính Thần đột nhiên đứng lên, sửa sang lại quần áo: “Tôi còn phải hoàn thành một bảng báo cáo, mọi người từ từ mà chơi đi!”
Bạc Băng cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cô không ngờ là, trước khi đi, anh c