Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341148
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1148 lượt.
ngay sau cửa phòng, vùi mặt vào đầu gối, cắn chặt môi, không cho bản thân phát ra bất kì âm thanh yếu đuối nào.
Bạc Băng sợ phòng sát vách sẽ nghe được…
Cô luôn đoán được sẽ có kết cục như thế này, nhưng cô không nghĩ… Nó lại đến nhanh như thế!
Món mỳ cay Thành Đô được Bạc Băng nấu thiếu tiêu chuẩn, vừa mặn vừa cay. Diệp Chính Thần không ngừng uống nước, hết ly này đến ly khác.
“Mỳ hơi mặn phải không?” Bạc Băng đã rất tập trung để nấu một bát mỳ thật ngon, lúc nấu cô cũng đã nếm qua rất nhiều lần. Nhưng mà bây giờ dường như cô chẳng phân biệt được hương vị nào nữa cả, đầu lưỡi cô nếm món nào cũng chỉ có đắng và chát.
Anh lắc đầu, sau đó cúi đầu tiếp tục ăn, ăn chậm rãi, từng miếng, từng miếng.
“Không ăn được thì cũng đừng cố gắng.” Cô bước qua giật lấy bát mỳ, anh phản xạ có điều kiện chặn tay cô lại, tay cô va vào chiếc bát đặt bên cạnh, bát mỳ lớn đổ nghiêng, nước súp nóng đỏ chảy tràn trên mặt bàn, một màu hồng rực, có vài giọt chảy vào người anh.
“Thật xin lỗi!” Bạc Băng hoảng sợ vì mình vụng về, cô vội vàng chạy đi lấy khăn giấy để lau chỗ bẩn cho anh, nhưng vì quá lúng túng, cô vấp phải chân bàn, suýt chút nữa là té ngã.
“Em biết rồi.” Bạc Băng gật đầu: “Em biết…”
Nhưng hiện tại trái tim cô đau nhói, đau đến mức không thể chịu đựng nổi!
Cô phải làm sao bây giờ?
“Em đánh anh đi, mắng anh cũng được. Đánh thật mạnh! Mắng tổ tiên mười tám đời nhà anh cũng được!”
Bạc Băng nở nụ cười, lắc đầu: “Sư huynh, em nên cảm ơn anh, ít nhất anh đã không chơi đùa chán rồi mới vứt bỏ!” Anh nói anh không hề chạm vào Tần Tuyết, lúc ấy cô đã không tin, nhưng bây giờ, cô tin. Có lẽ đến bây giờ anh vẫn chưa từng chạm vào cô ấy!
Anh theo đuổi, khiến người ta có tình cảm với anh, đưa người ta lên tận mây xanh rồi sau đó lại đẩy xuống vực thẳm, thêm vào đó lại thốt ra một câu lạnh như băng: Anh không muốn tổn thương em! Tính sao bây giờ?! Anh là người chính trực? Tất cả là do người ta mơ mộng, tự mình chấp nhận làm người hạ lưu?!
Bạc Băng mạnh mẽ hất tay anh ra, muốn vùng khỏi cánh tay ấy, nhưng anh lại dùng sức lôi cô, ôm cô vào lòng, vòng tay của anh vẫn ấm áp như vậy.
“Nha đầu, anh nên làm sao với em bây giờ…” Anh ôm cô, rất chặt, chặt đến mức xương sườn cô như vỡ vụn đau đớn.
Cô nghĩ anh sẽ nói gì đó với cô, giữ cô lại hoặc là giải thích, nhưng anh không nói gì hết, chỉ ôm cô thật lâu.
Từ trước đến nay, Bạc Băng chưa từng yêu ai, đương nhiên cô sẽ không biết chia tay là như thế nào, cô không biết khi chia tay người khác có đưa ra lý do hay không, cô càng không biết khi chia tay người khác có biểu hiện quyến luyến tình cảm hay không.
Nhưng cô dám khẳng định, những người khác khi chia tay nhau ắt hẳn sẽ không cần dùng đến loại biểu hiện so với tình yêu sâu sắc còn mãnh liệt hơn, rồi còn cả một cái ôm, càng ôm càng chặt.
Bạc Băng không biết có phải là cô bị ảo giác hay không, lúc Diệp Chính Thần trầm lặng ôm cô, cô lại cảm nhận được từ anh toát ra một loại tình yêu mà tình yêu đó so với trước đây càng chân thật hơn càng nồng đậm hơn.
***
Con người nếu như không gặp rủi ro, cuộc sống dường như không thuận.
Ngày hôm sau, Bạc Băng mang đôi mắt thâm quầng đến phòng nghiên cứu, cô phát hiện, vi khuẩn mà cô cố công nuôi dưỡng bấy lâu nay đã đồng loạt bỏ cô ra đi.
Phó giáo sư phê bình cô một lát, nói cô không chịu cố gắng, muốn cô về sau phải chú tâm nhiều hơn vào nghiên cứu, đừng chỉ nghĩ đến việc đi làm thêm kiếm tiền.
Trong lòng Bạc Băng đầy chua xót nhưng không thể nói được lời nào, cô chỉ có thể giải thích với giáo sư: “Loại vi khuẩn này yêu cầu môi trường rất hà khắc, có vẻ rất khó nuôi trồng.”
Phó giáo sư lại nổi cáu, thanh âm của ông làm chấn động cả phòng nuôi trồng tế bào: “Em không chịu xem nhiều tư liệu! Không tìm hiểu trước tập tính của những loại nấm này!”
Cô đương nhiên đã từng tìm hiểu qua, vấn đề là tư liệu về loại nấm này quá ít, hơn nữa toàn bộ tư liệu lại là tiếng Nhật, với trình độ tiếng Nhật của cô hiện nay, nhìn vào đống tư liệu đó quả thật không phải câu nào cô cũng hiểu.
“Xem không hiểu thì phải đi hỏi tiền bối, hoặc là tìm tôi thảo luận!” Giáo sư nóng giận rời khỏi phòng nghiên cứu.
Trong gian phòng trống trải, ngoại trừ bầu không khí bập bềnh, không còn điều gì khác. Nếu vi khuẩn đã muốn bỏ cô, cô cũng không cần trang phục bảo hộ nữa. Bạc Băng tháo khẩu trang trên mặt và bao tay plastic trên tay xuống.
Cô ngây người nhìn khoảng không trong phòng nghiên cứu.
Hơn nửa năm nay, Bạc Băng không phân biệt ngày cũng như đêm, ngày học cũng như ngày nghỉ cô vẫn đến phòng nghiên cứu quan sát vi khuẩn, sự sinh trưởng, sinh sản của chúng, cô cẩn thận viết từng bài báo cáo nghiên cứu. Nhưng mà, ngoại trừ Diệp Chính Thần ra, không ai nhìn thấy sự nỗ lực của cô, khẳng định những cố gắng của cô cả.
Bạc Băng bỗng nhiên rất muốn được trông thấy Diệp Chính Thần, nghĩ tới thời điểm xảy ra việc này, cô sẽ dùng tay áo của anh để lau nước mắt, miệng thì mắng chửi: “Ph