Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/863 lượt.
ó giáo sư thì có gì là giỏi? Còn không phải là phó sao… Lớn tuổi đến mức sắp phải về nhà ôm cháu… Ông ấy mà cứ như thế thì mãi cũng không lên được chức giáo sư, tuổi này về hưu được rồi… Bọn quỷ(1) Nhật Bản chết tiệt! Kiêu ngạo cái gì chứ, văn hóa của bọn họ đều học từ thời nhà Đường của chúng ta, bọn họ bị quân đội Mĩ chiếm đóng, văn tự của bọn họ chỉ là tiếng Hán thêm một nửa tiếng Anh, tiền tệ của họ thực chất đều là của người Trung Quốc. TNND(2), bọn họ ngoại trừ kỹ nữ và A*V(3) còn có được cái gì a?! Chúng ta chỉ là không so đo chuyện trước kia, bọn họ lại nghĩ chúng ta sợ bọn họ, nghĩ là chúng ta đã quên bọn họ từng xâm lược Trung Quốc… Nằm mơ đi! Nằm gai nếm mật(4) bọn họ có biết không? Trung Quốc đang phát triển… Chờ chúng ta trở thành cường quốc rồi, sẽ đem quốc gia của bọn họ cho nổ tung!”
(1) Bọn quỷ: được đề cập ở đây là ý chỉ quân xâm lược
(2) TNND: một câu chửi thông dụng của người Trung Quốc có nghĩa tương tự như con bà nó, hoặc bà nó chứ.
(3) A*V: film 18+
(4) Nằm gai nếm mật: ý nói cuộc sống đang có những khó khăn vất vả và đòi hỏi sự chịu đựng để chờ ngày tươi sáng sẽ đến.
Bạc Băng khóc, nước mắt giàn dụa trên gương mặt cô, nhưng Diệp Chính Thần lại cười.
Bạc Băng bày ra vẻ mặt đáng thương nhìn anh: “Sư huynh, anh có thể đồng tình với em một chút được không, muốn cười cũng phải kiên nhẫn một chút chứ.”
Anh vỗ vỗ bả vai cô, an ủi cô: “Anh không cười em, em làm anh nhớ đến trước đây… Anh cũng từng tức giận như em.”
“Thật không?” Sao cô không thấy anh nóng giận gì cả vậy? Anh mới đến Nhật Bản được hai năm, nhưng từng lời nói và cử chỉ của anh hoàn toàn phù hợp với văn hóa Nhật Bản.
“Lúc anh còn nhỏ, anh từng thề độc: Nếu không phải là chiến tranh, anh nhất định sẽ không bao giờ đến Nhật Bản!”
“Vậy tại sao anh lại đến đây? Chẳng lẽ anh cũng giống em, vì muốn cứu vãn sự nghiệp y học Trung Quốc.”
Anh cười đến mức khiến cô cảm thấy mất thể diện, cười đến mức thở không ra hơi: “Nha đầu ngốc!”
Cô nhìn anh đang cười tươi vui vẻ, lúc này anh cực kì đẹp trai, cô quyết định không nói cho anh biết: Câu này chỉ để gạt bố cô mà thôi.
Thật ra là cô đến Nhật Bản là vì muốn đào hôn!
Cười xong, anh nói cho cô biết: “Anh đã học được một điều ở người Nhật Bản.”
“Điều gì?” Bạc Băng nháy mắt tò mò.
“Khom lưng!” Anh nói tiếp: “Khom lưng không có nghĩa là cung kính, nhận lỗi không có nghĩa là chịu khuất phục… Có thù hận hay oán giận cũng phải để ở trong lòng, không cần phải bày ra trên mặt!”
…
Nhớ đến Diệp Chính Thần, miệng cô không nhịn được mà mỉm cười, nước mắt lại như thác nước không kiềm chế được mà tuôn ra, rơi vào dụng cụ nuôi dưỡng vi khuẩn.
Bạc Băng ngồi xổm trên nền đất, gục lên đầu gối, trong căn phòng trống trải chỉ còn lại tiếng khóc nức nở…
Khóc đến mức không còn sức lực, Bạc Băng vịn vào cạnh bàn đứng lên, cô hơi chao đảo, đột nhiên có một bàn tay đỡ lấy cánh tay của cô.
Một giây tiếp theo, một lon Cocacola mát lạnh được đặt vào lòng bàn tay của cô.
“Khóc như thế sẽ tổn hại đến sức khỏe, em nên bổ sung năng lượng đi.” Diệp Chính Thần nhẹ nhàng nói.
Bạc Băng rất muốn lau nước mắt trên mặt, nhưng không kịp nữa, vì thế cô đành xấu hổ xoa xoa khóe mắt ẩm ướt, nói: “Vi khuẩn em nuôi lại chết rồi, em khóc thương cho bọn chúng một chút, để bọn chúng ra đi cũng an lòng.”
“Anh biết, chúng nó sẽ nhớ đến em.”
Bạc Băng cố gắng giật nhẹ khóe miệng, nở một nụ cười: “Cám ơn!”
Cô ở trong phòng nghiên cứu một mình, trên tay là một lon nước ngọt đã bị cô bóp đến biến dạng, chất lỏng màu nâu tràn ra ướt sũng bàn tay cô…
Cô đổ hết Cocacola đi, vứt luôn vỏ lon vào thùng rác.
Lúc này, điều cô cần không phải là một lon Cocacola ngon miệng và mát lạnh cổ họng như thế này!
***
Buổi tối, cô mang theo tâm trạng suy sụp đi làm thêm.
Chín giờ tối, cô ngẩn người nhìn ra ngoài màn đêm, có một vị khách Nhật Bản ghé vào cửa hàng, người đó khoảng ba mươi tuổi, ăn mặc chỉnh tề.
“Xin chào quý khách!” Bạc Băng lễ phép chào hỏi.
Bạc Băng không nghĩ tới vị khách người Nhật đó lại khiến cô phải há hốc mồn, anh ta hiên ngang dùng một trăm yên Nhật mua một quyển tạp chí khiêu dâm.
“Không bán!” Bạc Băng lạnh lùng trả lời.
“Tôi xin cô!” Anh ta kiên trì muốn mua.
“Đồ ngốc! Sắc lang!” Vốn tiếng Nhật của Bạc Băng không được tốt, cô chỉ biết mắng hai từ này: “Anh đi nhanh đi! Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”
“Xin cô giúp tôi, xin cô!”
“Biến thái! Người Nhật Bản các anh toàn là loại người biến thái!” Bạc Băng tức giận đến mức nói bừa: “Không có tiền để phóng túng cũng đừng nên xem tạp chí khiêu dâm, tìm một chỗ mổ bụng tự sát đi!”
Đột nhiên anh ta nhìn cô cười, dường như rất vui vẻ!
Tiếng Nhật không có từ ngữ mắng người, họ rõ ràng đã sửa từ tiếng Trung Quốc mà, Bạc Băng không cần biết anh ta có hiểu hay không, cô dùng vốn từ mắng chửi từ trước đến nay cô biết được đem ra sử dụng một lần, chào hỏi tổ tiên chín đời của anh ta.
Anh ta sống chết cũng không chịu đi.
Bạc Băng cũng hết cách, cô lấy một trăm yên của anh ta rồi b