Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/876 lượt.
xuống bên thành suối, bàn tay anh phớt nhẹ trong hồ nước nóng, từng dòng nước di chuyển trên tay anh.
Giây phút này, sự trầm tư của anh tựa như dòng suối, không giới hạn mà bao quanh lấy cô như thể muốn ăn tươi nuốt sống lấy cô.
Bạc Băng rụt thân mình trầm vào nước nóng, làm cho nước ngập qua vai cô. Lưỡng lự một chút, cô lại ngồi thẳng lưng, khiến cho bờ vai trần của cô lộ ra dưới làn nước: “Đúng lúc cùng ngâm nước nóng, nếu anh không ngại, chúng ta cùng nhau tắm đi.”
Diệp Chính Thần giương mắt nhìn cô, dường như anh không tin vào những gì tai anh vừa nghe được, một hồi lâu sau, miệng anh giật nhẹ một chút, đùa cợt nói: “Hay là thôi đi, anh không tin tưởng vào sự tự chủ của bản thân cho lắm.”
Bạc Băng quay mặt, nhìn về phía xa, ngoài kia, ngoại trừ màn đêm âm u vô tận, hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa.
Thời gian trôi qua tưởng chừng hơn một thế kỷ, anh mới mở miệng hỏi: “Em hận anh sao?”
“Không hận.”
Yêu quá nhiều, đau cũng quá nhiều, nhưng cô vẫn không hận anh.
Anh nở nụ cười: “Chúng ta có thể làm bạn bè tốt được không?”
“Chúng ta chẳng phải đang là bạn bè sao?”
Khoảng cách của cô và anh rất gần, chỉ cần đưa tay là có thể chạm vào tay đối phương, dường như Bạc Băng bị một lực hút thật lớn mê hoặc, cô chậm rãi vươn tay, khi tay cô sắp chạm vào tay anh, anh nói: “Nha đầu.”
“Hử?” Bạc Băng giương mắt nhìn anh.
“Em về phòng đi, buổi tối trời lạnh lắm, cẩn thận nếu không sẽ cảm lạnh đấy.”
“Cám ơn!” Bạc Băng chống tay vào tảng đá bên cạnh suối nước nóng từ từ đứng lên, ngay lập tức Diệp Chính Thần cũng xoay người, chính nhân quân tử bây giờ cũng không đủ kiềm chế để làm chính nhân quân tử nữa rồi.
Bạc Băng nở nụ cười chua xót, cô khoác áo lên người, đi chân trần trở về phòng.
Cô không quay đầu nhìn lại, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt của anh vẫn đang dõi theo cô.
Trở về phòng, tâm trạng vẫn chưa kịp ổn định, lòng bàn chân cô lại truyền đến cơn đau kịch liệt. Bạc Băng ngồi xuống, nương theo ánh đèn màu vàng, cô thấy lòng bàn chân cô có rất nhiều vết thương nhỏ, rải rác. Ngâm mình trong suối nước nóng hai giờ, trên lối đi qua con đường nhỏ có rất nhiều mảnh khoáng thạch bén nhọn, nằm rải rác trên mặt đường, chắc là chân cô đã bị những mảnh đá bén nhọn đó cắt phải.
Bạc Băng cố gắng chịu đau đi đến chiếc ba lô, cô muốn tìm một chiếc khăn ướt để lau miệng vết thương, thì thật bất ngờ cô nhìn thấy trong một ngăn nhỏ được che khuất bằng hai lớp vải của ba lô, có một vật gì đó, cô lấy ra thì thấy đó là chiếc túi gấm màu đỏ, mặt trên túi có thêu một chữ hán “Yêu”. Bạc Băng mở túi gấm ra xem, bên trong là một lá bùa, bên trên có rất nhiều văn tự mà cô không thể hiểu được nghĩa.
Nếu cô nhớ không lầm, đây rõ ràng là lá bùa tình yêu ở các ngôi chùa.
Bạc Băng bất chợt nhớ đến chiếc túi Tanaka Yuko đã đưa cho Diệp Chính Thần, cô còn nhớ rõ câu nói của cô ấy: “Đây là lá bùa mà em đã đến chùa Kiyomizu để xin giúp anh, anh hãy tặng cho cô ấy, cô ấy sẽ hạnh phúc suốt đời…”
Cuối cùng Diệp Chính Thần lại đưa lá bùa ấy cho cô……
Cô cầm lá bùa tình yêu màu đỏ tươi trên tay, khóc không thành tiếng.
Cô rất hận anh, hận không thể ngay lập tức cầm lấy tay anh rồi lay mạnh, nói cho anh biết: “Yêu em, tại sao không thừa nhận, làm thế nào lại có thể cư xử như vậy? Dù có trầm luân cùng em ông trời vẫn không sập xuống kia mà!”
Cho dù ông trời có sập xuống, vẫn còn tốt hơn là việc chúng ta tra tấn nhau như thế này.
Có thể anh không có cảm nhận như cô, anh hy vọng cô có thể quên anh, hy vọng cô có thể một lần nữa tìm được một tình yêu chân chính đầy hạnh phúc.
***
Khi đối với anh cô đã hoàn toàn không còn hy vọng gì nữa, Bạc Băng thầm nghĩ cuộc sống của cô sẽ trở về quỹ đạo như cũ, nhưng cô lại không ngờ rằng, tất cả những điều đó thay đổi chỉ trong một phút. Hôm đó, bên ngoài mưa rất to, cô đang làm thêm ở cửa hàng tiện lợi, đang cẩn thận sắp xếp lại những hàng hóa trên quầy.
Thừa lúc không có khách. Lý Khải hỏi cô: “Tiểu Băng, ngày mai em có rảnh không?”
“Ngày mai? Anh muốn em đổi ca với anh à?” Bạc Băng thoáng nhìn qua lịch ngày, ngày mai là sinh nhật Diệp Chính Thần, không biết cô có nên xin nghỉ một ngày hay không.
“Không phải!” Lý Khải nói: “Anh Phùng nói ngày mai là sinh nhật Diệp Chính Thần, mọi người muốn mời cậu ấy một bữa cơm, hát karaoke, chúc mừng sinh nhật cho cậu ấy.”
“À.”
“Em muốn tham gia hay không?”
“Ngày mai em bận rồi.” Lần trước, trước mặt mọi người, anh đã biến mối quan hệ của cô và anh trở nên mờ ám. Bây giờ, mối quan hệ của hai người lại trở thành thế này, làm sao cô và anh có thể ngồi cùng bàn dùng cơm với mọi người được?
“Tiểu Băng, em và Diệp Chính Thần…”
Không đợi Lý Khải nói, cô nhanh chóng cắt đứt lời anh ta vẫn chưa kịp thốt ra: “Tiểu Lý, anh ăn cơm chưa?”
“Vẫn chưa ăn?”
“Anh muốn ăn gì? Em sẽ làm cho anh.”
Lý Khải cũng không khách sáo, nói: “Gà rán đi, vị cay.”
“Được rồi!” Bạc Băng trốn vào phòng sau, nấu nướng rất lâu, rán vài cái chân gà, trông rất ngon.
Bạc Băng mang ra cho Lý Khải, cô mở n