Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341171
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1171 lượt.
ệp Chính Thần hôn cô còn mãnh liệt hơn cả bão tố, tựa như sự kiềm nén bấy lâu nay bỗng nhiên tìm được nơi phát tiết, như nước lớn vỡ đê, như cơn lửa cháy mạnh lan tràn mọi nẻo.
Bạc Băng dùng toàn bộ sức lực để phản kháng, nhưng lực của anh quá mạnh, cô càng giãy dụa chỉ càng làm đau đớn cổ tay của mình mà thôi, ngoài ra không có tác dụng gì khác.
Mưa to và bóng đêm làm cho hình dáng anh tuấn của anh trở nên mơ hồ, nhưng ánh mắt của anh lúc này khiến cô không bao giờ quên được, ánh mắt lưu chuyển giữa sự khát vọng và tuyệt vọng…
Đúng, chính là sự tuyệt vọng!
Bạc Băng biết Diệp Chính Thần là người rất quyết đoán, là một người đàn ông không bao giờ buông tha những gì mà anh muốn, khi anh quyết định chấm dứt tình cảm với cô trong lúc đó, chắc chắn là do anh không còn sự lựa chọn nào khác.
Cho nên anh mới có thể nói với cô: Anh không muốn tổn thương cô, anh không muốn lừa dối cô.
Vì thế, ngày chia tay hôm đó, anh đã để lại cho cô một cái ôm chứa đựng tình cảm sâu đậm nhất, một cái ôm có thể nói cho cô biết hết tất cả mọi việc.
Sau khi chia tay, khi anh nghe được tên biến thái người Nhật gây rối với cô, thì chưa đến năm phút anh đã có mặt. Cô nghĩ, hôm anh đứng ở phòng thí nghiệm thứ anh chăm chú xem… Đó chính là những tin nhắn của cô đã gửi cho anh.
Đêm nay, anh tới đón cô, có lẽ cũng không có ý gì khác.
Anh cũng giống như cô, muốn lui một bước trong mối quan hệ để cả hai có thể trở lại vị trí là bạn tốt, có thể như trước kia cùng nhau đứng trên ban công, chậm rãi trò chuyện, cùng nhau ăn một bát mì cay Thành Đô.
Đáng tiếc, cô và anh đều không thể quay trở lại…
Củi khô và lửa nóng gần nhau, sớm muộn gì cũng sẽ bốc cháy!
Hơn nữa, tại đây, lúc này, bên ngoài là màn đêm cùng với mưa lớn, cô và anh lại ở trong không gian riêng được ngăn cách với trời đất.
…
Diệp Chính Thần ôm cô, trên người anh phản phất hương vị cà phê của bia, đây là mùi hương trong trí nhớ của cô. Sự cứng rắn từ sâu thẳm trong lòng cô bỗng trở nên mềm nhũn, Bạc Băng nhắm mắt lại, thả lỏng đôi môi đang mím chặt của mình.
Đầu lưỡi trong chớp mắt va chạm vào nhau, anh lại thêm cuồng dã tìm kiếm, giống như hôm nay chính là ngày tận thế, không có ngày mai…
Sự nhớ nhung trong những ngày vừa qua được anh kích thích đến long trời lở đất, Bạc Băng quên hẳn cô đang ở đâu, cô không tự khống chế được mà vươn hai tay lên vòng qua cổ anh, ngón tay nhẹ nhàng luồn vào mái tóc anh.
Trời và đất, chỉ còn lại âm thanh của những giọt mưa rơi vội vã.
Toàn bộ ý thức của Bạc Băng bị sự cuồng nhiệt của anh chiếm giữ, nhiệt lưu trong cơ thể cô từng đợt, từng đợt cuồn cuộn dâng tràn.
Đã đi đến bước này Bạc Băng không muốn lo lắng nghĩ đến ngày mai. Chỉ cần người đàn ông trước mắt cô là Diệp Chính Thần, chỉ cần anh yêu cô, cô cũng yêu anh, nhưng vậy là quá đủ!
Bạc Băng mạnh dạn hôn trả anh, nghênh đón sự kích tình của anh.
Thời điểm môi lưỡi dây dưa, thân thể cũng cọ xát thật mạnh mẽ.
Hành động nghênh đón của cô càng làm anh không tự chủ được, bàn tay nóng bỏng của anh lần đến trước ngực cô, đặt lên vị trí mềm mại nhất. Khí lạnh trên người cô hòa vào sự nóng bỏng của anh, thân thể Bạc Băng run lên, không tự giác được mà ôm chặt lấy cánh tay của anh.
Khí thế của anh càng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, hơi thở tràn ngập sự nam tính, bộ phận đàn ông của anh đang hưng phấn một cách rõ rệt, khiến toàn thân Bạc Băng trở nên rã rời, mỗi một sợi dây thần kinh đều bị kéo căng vì sự hưng phấn.
Anh thăm dò, anh tìm kiếm, anh chiếm giữ.
Bạc Băng hoàn toàn không có ý cự tuyệt.
…
Từng hạt mưa rơi xuống tạo thành một bức màn mờ ảo nơi ngọn đèn đường, như sương lại như khói.
Hoa anh đào tung bay trong gió, uốn lượn trong không trung, dao động như mây bay.
Anh hôn càng ngày càng mãnh liệt và không thể khống chế được, tay anh hấp tấp xé vạt áo cô, một chiếc cúc áo văng ra ngoài. Ngay sau đó, anh vén nội y của cô lên, bầu ngực mềm mại của cô lộ ra hoàn toàn trước mắt anh, anh nhanh chóng tóm lấy nơi mềm mại nhất, đầu ngón tay bắt đầu xâm chiếm, vuốt ve.
Trong không gian nhỏ hẹp, tràn ngập sự khô nóng, Bạc Băng như được hòa quyện vào không khí, cô cật lực thở dốc…
Môi lưỡi anh dịu dàng mơn trớn trên da thịt cô, ngọn lửa trong cô cứ theo đó mà bốc cháy, cật lực thiêu đốt cô…
Cả người cô như bị tan ra.
Bạc Băng không biết Diệp Chính Thần đã ấn vào nút gì trên ghế ngồi, cơ thể cô bỗng nhiên hạ xuống, thân thể cũng chậm rãi nằm dài trên ghế dựa. Không cho cô lấy một cơ hội để hít thở, anh chuyển người sang ghế của cô, đặt thân thể của anh lên người cô, thân thể cô nằm trọn dưới người anh.
Đêm đó quả thực cô đã thấy được sao sáng trong đêm mưa, rất đẹp! Rất sáng!
Cởi bỏ chướng ngại vật cuối cùng còn che đậy trên người Bạc Băng xuống, Diệp Chính Thần lấy khuỷu tay nâng một chân của cô lên. Hoàn toàn không một chút do dự, vật cứng nóng bỏng như nham thạch có sức mạnh như vũ bão của anh bỗng nhiên xông thẳng vào người cô, mạn