Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/986 lượt.

dường như bị anh nuốt hết, lửa nóng trong anh vây hãm lấy cô như muốn chiếm giữ và hòa vào cơ thể cô, khiến cô rơi vào sự mộng ảo ẩm ướt.
Hôm nay, so với đêm qua anh càng dịu dàng và tinh tế hơn, anh từng bước từng bước dìu cô đi vào thiên đường tình yêu…
Sự âu yếm cùng với sự khiêu khích đùa giỡn của anh, cô cảm nhận được thân thể của mình đang dần bị anh thuần phục.
Đúng theo phương thức anh muốn, khát vọng, rên rỉ, chờ đợi, đồng thời cũng vô cùng hạnh phúc…
Sự e thẹn của Bạc Băng hoàn toàn tan vỡ, hiện giờ, cô toàn tâm toàn ý chờ đợi anh cùng cô hưởng thụ sự khát vọng của tình yêu và cả những thử thách. Một lần nữa anh tiến vào cơ thể cô thăm dò, một chút tê dại và đau đớn khiến Bạc Băng nhíu mày, mặt hơi nhăn lại, anh lập tức dừng lại, hôn nhẹ lên vành tai cô, cổ cô… Anh kiên nhẫn chờ đợi sự đau đớn của cô được thay thế bằng cảm giác tê dại, chờ ngọn lửa tình rực cháy chôn vùi bản năng kháng cự của cô, anh mới tiếp tục, mãi cho đến lúc cô hoàn toàn thừa nhận vật vĩ đại của anh đã ở nơi sâu nhất trong cơ thể của cô.
So với hôm qua, yêu nhau trong không gian nhỏ hẹp trên xe còn bên ngoài là trời mưa lớn, thì lúc này, trong không gian tràn ngập ánh mặt trời xán lạn, trên chiếc giường mềm mại như tơ, thì rõ ràng hôm qua không thể so sánh được.
Dưới ánh nắng sự kích tình không có chỗ ẩn nấp đều được phơi bày.
Tất cả những nơi kín đáo nhất cùng với tư thế hiện tại hoàn toàn lộ ra trước mắt cô, Bạc Băng cảm thấy hoảng hốt, ngay cả đóa hoa hồng cùng dịch mật của cô đang kết hợp chặt chẽ với anh, hoàn toàn bị anh thu hình vào đáy mắt…
Nếu không, hô hấp của anh sẽ không trở nên khàn khàn như vậy, phản ứng sinh lý sẽ không dâng trào mạnh mẽ như vậy, thậm chí lý trí trong anh gần như mất đi nhường chỗ cho cảm xúc tình yêu mạnh mẽ tuôn tràn…

Vô số những nụ hôn môi đan xen tiến tới, vô số tiếng thở dốc cùng với rên rỉ, vô số lần mạnh mẽ trói buộc cùng giãy dụa, vô số lần cảm xúc thăng hoa lên đến đỉnh mây mù lại rơi vào trần thế…
Đến gần giữa trưa, sự khoái cảm triền miên của cô và anh đạt đến cao trào mới dần dần chấm dứt.
Anh cẩn thận giúp cô xử lý tốt tất cả, sau đó ghé vào ngực cô mà hưởng thụ an bình.
Nghỉ ngơi trong một lát, Bạc Băng đưa tay về phía đầu giường sờ soạng tìm bút, vươn đến mép giường, vạch một đường thẳng đứng. Sau đó lại nhớ đến lần hôm qua, vì thế lại vẽ thêm một đường nằm ngang nhỏ.
“Em vẽ gì vậy?” Anh tò mò nhìn lên chữ “Chính”(2) đang được viết một nửa trên tường.
(2) Chữ “Chính” — tiếng hoa “正”: mỗi nét là một gạch, người ta thường dùng chữ này để đánh dấu khi cần ghi nhớ 1 số lượng nào đó.
“Đánh dấu số lần học kèm, không cho anh cơ hội quỵt nợ!”
Anh cười to, đoạt lấy bút trong tay cô, lại vạch thêm hai nét, rồi kéo cô trở lại trong lòng anh.
“Anh?”
“Nha đầu, em yên tâm, anh nhất định cho em thấy lịch sử huy hoàng của chúng ta tràn ngập khắp mặt tường…”
“…”
“…”
“Anh có chắc chắn là công việc của anh chỉ là bác sĩ thôi không?”
Anh nhìn cô thật lâu, một giọt mồ hôi nóng bỏng rơi xuống giữa trán cô: “Tại sao em lại hỏi như vậy?”






“Anh không kiêm luôn chức kabuki(1) đó chứ?”
(1) Kabuki (tiếng Nhật: 歌舞伎, Hán-Việt: ca vũ kỹ) là một loại hình sân khấu truyền thống của Nhật Bản. Nhà hát Kabuki được biết đến với sự cách điệu hóa trong kịch nghệ và sự phức tạp trong việc trang điểm cho người biểu diễn. Nghệ sĩ trình diễn kabuki được gọi là kabuki nữ và kabuki nam.
Anh nở nụ cười: “Em không nên kỳ vọng cao ở bọn họ như vậy! Bọn họ một lần phục vụ không biết uống bao nhiêu thuốc kích thích!”
“…”
“…”
Nếu như không trông thấy những đường cong mạnh mẽ ngạo nghễ kia trên thân hình anh có một lớp mồ hôi mỏng bao phủ làm sáng bóng làng da trơn nhẵn, thì cô sẽ hoài nghi rằng không biết người đàn ông trước mắt có phải là người vừa cùng cô trải qua một cuộc vận động kịch liệt hay không nữa.
Trời ơi! Người đàn ông này, cô sớm muộn gì cũng sẽ chết thảm trong tay anh!
Diệp Chính Thần đỡ cô lên, anh dùng tay phải nâng trọn lấy bả vai của cô, Bạc Băng cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng còn sót lại, tìm một tư thế thoải mái nhất, ghé đầu vào ngực anh, để mặt cô vùi vào hõm vai anh.
“Sinh nhật vui vẻ…” Bạc Băng dùng thêm một từ nghi vấn: “Không?”
“Ừ! Rất tuyệt vời!” Anh nhìn mái tóc rối tung của cô, hôn lên đó: “Sớm biết em cởi bỏ quần áo lại trở nên mê người như vậy, anh nhất định sẽ không chờ đến tận ngày hôm nay.”
“Sớm biết anh cởi bỏ quần áo lại trở nên cầm thú như vậy, em nhất định sẽ không để cho anh tận dụng cơ hội!”
Anh vuốt ve chân mày cô, nở nụ cười. Sau đó lại cầm tay cô đặt lên trên ngực anh.
Dưới lòng bàn tay, cô cảm nhận được nhịp tim của anh vô cùng mạnh mẽ và lửa bên trong vẫn đang rực cháy.
Hai chiếc đồng hồ với kim khảm trên đó gần như hoàn toàn nhảy cùng một nhịp, không lệch một chút nào.
Ánh nắng chiếu vào, làm cho cái tên khắc nơi móc khóa lấp lánh phát sáng:
Thần
Nha đầu
“Tại sao trên đồng hồ của anh lại


pacman, rainbows, and roller s