Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134943
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/943 lượt.
từng bước tiến hành, như đính hôn, mua nhà, trang hoàng nhà cửa.
Cuối tuần, Ấn Chung Thiêm hẹn cô chín giờ đi xem đồ trang trí nội thất. Đúng giờ hẹn, Bạc Băng thay quần áo chỉnh tề, xuống tầng dưới. Không ngoài dự kiến của cô, xe của anh ta đã đỗ sẵn dưới lầu, Ấn Chung Thiêm đang ngồi trong xe tập trung nghiên cứu bản đồ, có lẽ anh ta đang xem lộ trình cho ngày hôm nay.
Ấn Chung Thiêm là thư kí của phó thị trưởng, có lẽ là do thói quen nghề nghiệp, mỗi lần anh ta hẹn hò với cô đều làm chủ sắp xếp lịch trình ngày hẹn, nhưng anh ta lại tuyệt đối tôn trọng thời gian và ý kiến của cô, sắp xếp mọi việc rất gọn gàng.
Bạc Băng cũng không lo lắng có việc xảy ra đột xuất, bởi vì Ấn Chung Thiêm luôn sắp xếp mọi chuyện một cách tỉ mỉ và chu đáo.
Thấy cô mang vẻ mặt mỉm cười ngồi vào trong xe, Ấn Chung Thiêm buông tấm bản đồ được ghi chú nhiều điểm xuống: “Em đang nghĩ gì thế? Tâm trạng dường như đang tốt lắm.”
“Em đang suy nghĩ, một người đàn ông giỏi về việc lập kế hoạch như anh, nhất định sẽ không có việc bất chợt xuất hiện một người bạn gái sống chung, vị hôn thê, hoặc là vợ.”
Ấn Chung Thiêm ngỡ ngàng, suy nghĩ một lát rồi nói: “Trừ em ra, ở bên ngoài anh không có ai cả.”
Bạc Băng tin tưởng, tin tưởng không hề có một chút nghi ngờ nào.
Ấn Chung Thiêm cũng không hề nói những lời không cần thiết.
Trước khi thốt ra một câu nói, Ấn Chung Thiêm luôn cân nhắc thật kĩ, nếu làm không được anh ta sẽ không nói, không xác định kĩ càng anh ta cũng sẽ không nói.
Con người của Ấn Chung Thiêm trong miêu tả của bố mẹ cô nhiều không kể hết: Trầm ổn, cẩn thận, lời nói và cử chỉ khéo léo, đối xử với mọi người chân thành… Trong đó cô đồng ý nhất với lời khen: Anh ta là một người đàn ông đáng để phụ nữ tin cậy nhất.
Tựa lưng vào ghế ngồi, Bạc Băng chờ Ấn Chung Thiêm chậm rãi lái xe vào con đường lớn.
Ngã tư đường quen thuộc lướt qua, Bạc Băng nở nụ cười nhàn nhạt, trong lòng cô thì đang nhớ đến bệnh nhân xuất viện ngày hôm nay.
Lúc cô ấy gần đi, chồng của cô ấy giúp cô ấy thay quần áo, đỡ cô ấy bước ra cửa, cô ấy mỉm cười nói với Bạc Băng: Tạm biệt.
Có một số người, một khi đã nói lời tạm biệt rồi thì kiếp này mãi mãi sẽ không còn có cơ hội gặp lại nữa.
Tựa như người đó…
***
Bởi vì Ấn Chung Thiêm đã xem qua trước tất cả, cho nên anh ta và cô nhanh chóng chọn được một chiếc quầy và chiếc cửa kéo bằng thủy tinh. Thấy thời gian còn sớm, Bạc Băng và Ấn Chung Thiêm thuận tiện xem qua màn cửa. Có rất nhiều kiểu màn, làm cho người xem hoa cả mắt, có kiểu dáng Hàn Quốc ấm áp, có kiểu dáng Châu Âu lộng lẫy, còn có kiểu dáng đơn giản theo phong cách cổ xưa…
“Em thích nhất kiểu nào?” Ấn Chung Thiêm từ trước đến nay vẫn luôn tôn trọng ý kiến của cô.
Bạc Băng nhìn qua một vòng, cô cẩn thận nhìn từng kiểu dáng, chỉ vào một mẫu trong đó: “Ngoại trừ cái màu xanh này, tất cả đều được.”
“Kiểu dáng màu xám đó thế nào?” Ấn Chung Thiêm chỉ vào bức màn bên phải màu xám hỏi cô.
Bạc Băng nhìn thoáng qua, đúng là phong cách của Ấn Chung Thiêm, thanh lịch, trầm tĩnh.
Không biết vì điều gì, ánh mắt của Bạc Băng như không tự giác mà chuyển qua bức màn bên trái. Bức màn màu xanh nhạt, chất liệu là lụa mỏng không có một khe hở nhỏ, chiếc màn được trưng bày dài chấm đất, một màu xanh lục được trải dài, buông thẳng xuống.
Có người mở cửa bước vào, mang theo một cơn gió, lụa mỏng khẽ dao động, chiếc màn được treo thẳng bập bềnh. Hai chữ, xinh đẹp!
“Tiểu Băng?”
“Hửm?” Bạc Băng chợt bừng tỉnh: “Đẹp! Rất đẹp.”
“Vậy lấy kiểu này đi.”
Bạc Băng suy nghĩ một lát, rồi chỉ vào kiểu màn màu xanh lục hỏi người bán hàng: “Kiểu dáng bức màn này có màu khác hay không?”
“Chị muốn màu gì ạ?”
“Ngoại trừ màu xanh lục, màu nào cũng được…”
Người bán hàng lập tức đưa cho cô xem một cuốn catalogue: “Có màu tím và màu xanh biếc, cái này… Màu hồng nhạt cũng rất đẹp.”
Trên tập catalogue, các màu sắc đều rất tầm thường, kiểu dáng cũng tầm thường, hoàn toàn không làm cho người khác có cảm giác tuyệt đẹp.
“Cám ơn!” Bạc Băng trả tập catalogue lại cho người bán hàng: “Lấy cái màu xám bên kia đi.”
Thanh toán tiền, Bạc Băng lại đưa mắt nhìn bức màn màu xanh lục một lần nữa, lúc nào cũng được kéo kín, luôn luôn được kéo kín.
Làm cho người khác không khỏi bất ngờ vì vẻ ngoài tuyệt đẹp của nó
Đã từng nghĩ phía trước cửa sổ, bức màn vĩnh viễn sẽ được đóng kín.
***
Ăn cơm trưa xong, Ấn Chung Thiêm nhận được điện thoại của một người bạn ở cửa hàng áo cưới, bạn anh ta nói cửa hàng vừa mới chuyển về một kiện áo cưới mới, bảo cô và Ấn Chung Thiêm sang bên ấy xem thử.
Lễ kết hôn còn chưa được định ngày, Bạc Băng không muốn đặt áo cưới sớm như vậy, nhưng ông chủ cửa hàng áo cưới cứ nhiệt tình mời cô và Ấn Chung Thiêm đến xem mẫu, nói là hiện nay đang là mùa ít khách, ông sẽ giảm giá 30%. Đã nói như vậy, cô và Ấn Chung Thiêm không thể nào không nể tình, vì thế thuận đường ghé qua xem.
“Tha hồ mà lựa chọn, giảm giá 30%. Bình thường chúng tôi chỉ giảm nhiều nhất có 8%, đây là tình cảm bạn bè chân