Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/941 lượt.

” chưa bao giờ mờ đi.
Cô thừa nhận cô rất khó tính, thế giới này dù sao đi nữa cũng chỉ có một Diệp Chính Thần mà thôi. Vì thế, cô cười cười: “Người chung sống cả một cuộc đời, khó tính một chút cũng không sao?!”
Mỗi lần nghe cô nói như vậy, mẹ cô không buồn nhắc lại nữa.
————————————
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Có độc giả nói nữ chính khác người, có độc giả lại nói nam chính thật đáng giận.
Ta cũng muốn nói ra cách nhìn của tôi:
Như vậy có gì không tốt? Trong tiểu thuyết, nữ chính đều nhỏ bé đáng yêu, nam chính đều thần thánh thiêng liêng.
Kiến thức mở mang vì được viết qua rất nhiều dạng nam chính, làm sao có thể bảo thủ đi theo lối cũ được.
Khi nữ chính bị suy sụp về mặt tình cảm, làm sao có thể lý trí như mọi người đang đọc truyện.
Có người hiểu được nổi khổ của nữ chính, có người không hiểu, có người yêu thích nam chính si tình, có người không thích.
Không sao, điều này chứng minh bọn họ không phải là bạn, mà cũng không phải là tôi.
Bởi vì, hiện thực rất khắc nghiệt, quá khứ và tương lai đều bị phá hủy, tuyệt đối sẽ không lựa chọn tiếp tục một đoạn tình yêu đau khổ!
Đây là tôi giải thích cho mọi người nghe chuyện xưa, tôi muốn nói về tình yêu – tình yêu giữa đàn ông không có lý trí và phụ nữ không có trí thông minh, đối với những người yêu nhau, không có gì là không thể!






Đêm mùa đông, một đêm vô cùng lạnh lẽo, Bạc Băng vừa hà hà hơi thở của mình vào bàn tay để làm ấm, vừa xem thành tựu nghiên cứu mới của nước ngoài về căn bệnh ung thư.
Trong lúc vô tình, QQ của cô phát ra âm báo nhắc nhở, không gian của Tần Tuyết vừa cập nhật hình ảnh mới, đột nhiên Bạc Băng cảm thấy trào dâng một nỗi xúc động lạ lùng. Cô mở ra xem, trong ảnh là bạn bè ở nhà trọ cùng nhau chụp ảnh lưu niệm.
Anh Phùng và chị Phùng vẫn tình cảm đằm thắm như xưa, hai người đều béo ra, giống như một cặp đôi trẻ con, hạnh phúc.
Bên cạnh Lăng Lăng có một người đàn ông, cô ấy đang ngắm nhìn rất nhiều lá phong, người đàn ông đó lẳng lặng lấy chiếc lá rụng còn vương trên tóc Lăng Lăng xuống…
Tần Tuyết đã có bạn trai, trông rất tuấn tú. Theo góc độ nhìn của Bạc Băng, anh ta có điểm giống Diệp Chính Thần, vì thế cô ngồi thẩn thờ như người mất hồn khá lâu.
[Vừa xem xong ảnh trong không gian của cậu, bạn trai của cậu rất tuấn tú!'>
[Cũng được, học ngành y.'>
Dòng chữ học ngành y trước mắt cô, bỗng nhiên xoay tròn. Tay của Bạc Băng đang đặt trên bàn phím, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, đến lúc tin nhắn được gửi đi cô mới phát hiện, trên màn hình là một dòng chữ: [Diệp Chính Thần khỏe không?'>
Muốn thu hồi lại thì cũng đã quá muộn rồi!
Tần Tuyết nói cho Bạc Băng biết: Sau khi cô rời khỏi Nhật Bản không lâu, Diệp Chính Thần chuyển đến sống cùng một người phụ nữ tên Dụ Nhân. Chính là người phụ nữ trong ảnh, cô ta chẳng những xinh đẹp mà còn rất có khí chất, xuất thân lại cao quý. Dường như, hiện nay Diệp Chính Thần rất thật lòng đối với cô ta.
Tần Tuyết còn nói thêm với Bạc Băng: Họ thường thường xuyên đi cùng nhau ở vườn trường, siêu thị, hoặc cùng đến thư viện… Còn nghe người khác nói rằng họ đã kết hôn.
Nhìn những lời kể trên màn hình máy tính, Bạc Băng như bị xả hết nước trong cơ thể! Thật sự cô rất muốn khóc, nhưng lại không thể rơi được một giọt nước mắt nào.
Đêm đó, Bạc Băng mơ thấy một giấc mơ rất đáng sợ, cô thấy mình quay về nhà trọ ở Nhật Bản, dựa vào vách tường…
Vách bên kia…
Dụ Nhân đang rên rỉ một cách thỏa thích, mỗi một tiếng thở dốc kích tình đều vô cùng rõ ràng.
Mỗi một lần cô ta đều gọi tên của anh: “Thần…”
Bạc Băng dùng đầu ngón tay cào những chữ viết trên tường, hết lần này đến lần khác, cào đến mức máu từ móng tay cô chảy ra…
Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Bạc Băng gọi điện thoại cho Lăng Lăng.
Cô xác nhận mọi chuyện một lần nữa, Lăng Lăng nói với cô: “Tần Tuyết nói đúng, anh ta đã có bạn gái… Hai người đã sống chung lâu rồi.”
“Ừ.” Trừ lời đó ra, Bạc Băng không thể nói thêm được gì cả.
Lăng Lăng khuyên cô rất nhiều nhưng một chữ Bạc Băng cũng không nghe rõ.
Dập điện thoại, Bạc Băng như người mất hồn, bước ra khỏi cửa.
Mùa đông, cô chỉ mặc chiếc áo sơ mi mỏng manh ngồi dưới tàng cây Du già, nhưng cô không cảm thấy lạnh một chút nào. Mọi người đi qua đều nhìn cô bằng ánh mắt như đang nhìn một người điên.
Bạc Băng cũng biết bản thân mình điên mất rồi, nếu không thì làm sao cô vẫn còn ảo tưởng với Diệp Chính Thần? Bị lừa dối nhiều lần như vậy, cô còn ảo tưởng tình cảm anh dành cho cô là thật, lời hứa hẹn ba năm kia là thật…
Cho đến khi tim cô lạnh buốt, thì chợt có một chiếc áo, khoác lên người cô, Ấn Chung Thiêm ngồi xuống bên cạnh cô.
“Chú Bạc nói sáng sớm em đã ra khỏi nhà, bệnh viện thì nói em không đi làm… Anh đoán là em đang ở đây.”
Bạc Băng muốn mở miệng nói chuyện, nhưng môi cô chỉ cảm thấy tê dại.
“Từ nhỏ em đã như vậy, tâm trạng không tốt thì chạy đến chỗ này…” Bàn tay rộng lượng của Ấn Chung Thiêm áp lên bàn tay của cô, xoa xoa: “Vì