Tác giả: Hồ Điệp Seba
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341109
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1109 lượt.
.
“Đúng là muốn nó sẽ vỡ.” Tôi nhướn nhướn mày, trong lòng kích động ngứa ngáy khó chịu, “Thử xem đi! Công lực của em đã đủ dùng chưa…”
Hắn vẻ mặt không thể tin được, hấp thu vào trong cơ thể, sau đó gọi pha lê kiếm ra, đánh vào một đụm đá Thái Hồ (núi giả). Đá bể kiếm cũng vỡ, nhưng mảnh vỡ của kiếm pha lê vừa vụn lại sắc bén, cắt mớ đá vụn đầy trời thành bột phấn.
Rất thành công!
Đây là binh giả quỷ đạo dã*! Nếu cùng đấu phi kiếm hoặc đấu pháp bảo với người khác, lấy phân hình đối hữu hình, tuy rằng không đến mức được như lấy nhu thắng cương, nhưng cũng không khác gì mấy. Hơn nữa Pha lê tâm có thể gọi trở về hình dạng ban đầu… Khuyết điểm là cần nắm trong tay năng lực thần thức thật mạnh, nếu không sẽ không thể khống chế cả trăm ngàn mảnh vỡ, đến lúc ấy sẽ không thể khống chế phạm vi bùng nổ, hai phe địch ta không phân biệt được mà công kích sẽ không ổn.
* Binh giả, quỷ đạo giã: là câu cửa miệng rất nổi tiếng của các vị tướng. Thông thường, nếu có thể tấn công thì giả như không thể tấn công, muốn đánh như giả như không muốn đánh, muốn hành động ở gần nhưng giả như muốn hành động ở xa, muốn hành động ở xa nhưng lại giả như muốn hành động ở gần. Lấy lợi mà dụ kẻ tham, chiến thắng kẻ loạn, phòng bị kẻ có thực lực, tránh kẻ thù mạnh, khiêu khích kẻ hay giận dữ. Địch khinh thường thì làm chúng thêm kiêu, địch nhàn hạ thì làm chúng vất vả, địch đoàn kết thì làm chúng ly tán.
“…Từ đâu nghĩ đến?!” Vô Cùng lớn cười, “Thật tuyệt vời, tinh xảo, tinh xảo! Tương lai em có thanh kiếm này, có chút là… Đáng tiếc, linh hỏa quá yếu. Nhưng không sao, em cứ chậm rãi bồi dưỡng rèn luyện…”
“Là đưa cho anh.” Tôi hơi đỏ mặt, “Ách… em biết không bằng Vô Hình của anh. Nhưng làm ám khí cũng không tệ a… Dù sao em làm thêm là được… Bên cạnh anh vẫn nên thêm nhiều vật phòng thân một chút có vẻ tốt hơn.”
Hắn tròn mắt, tôi lại thấy có chút ngượng ngùng. Có thứ bảo bối gì mà hắn không có chứ? Tôi đưa cho hắn thanh phi kiếm thấp kém như vậy. Đến bản thân còn cảm thấy ngu ngốc nữa là.
“…Kiếm này gọi là gì?” Hắn cúi đầu tỉ mỉ quan sát thanh kiếm.
Tôi thực quẫn. Lắp bắp nói, “Pha lê tâm.” Che lại mặt. Tôi cảm thấy thực ngu ngốc, xấu hổ chết được.
Cấu tạo và tên của thanh kiếm này… Cũng chính là, chính là… chính là đại biểu cho tâm ý không nói nên lời của tôi mà thôi.
Hắn ghé sát vào tai tôi, giọng rất nhỏ hỏi, “Tâm của em sao?”
“Biết là được rồi, đừng có nói!” Tôi đẩy hắn ra. Hắn lại cầm lấy tay tôi, vẫn ngây ngô cười. Hại tôi cũng cười ngây ngô theo.
Tôi nghĩ hắn rất thích thanh kiếm này, bởi vì hắn ngây ngất phiêu phiêu chừng mấy ngày, rất trân trọng ôm trong ngực, ôm tôi đung đưa thật lâu, như đang dỗ em bé vậy.
“…Đây là lần đầu tiên, có người thật lòng thật ý cho anh thứ gì đó.” Hắn nhắm mắt lại, biểu tình phi thường phi thường yên bình, “Loan Loan, em đã cho anh thật nhiều lần đầu tiên. Anh sẽ đối xử tốt với em, vĩnh viễn đối tốt với em.”
Mỗi lần hắn nói như vậy, tôi đều chạnh lòng. “…Tương lai anh quen biết được nhiều người, sẽ phát hiện người tốt có rất nhiều, còn đối tốt với anh hơn cả em.”
“Không giống như vậy.” Hắn vuốt ve tóc tôi, “Loan Loan tốt với anh, anh mới cần. Trước kia bọn họ làm gì? Chỉ muốn giết anh, cướp đồ của anh, cho dù có đối đãi tốt cũng bởi vì muốn có được thứ gì đó từ chỗ anh… Ngay cả Lục Tu Hàn nhìn thấy anh cũng chỉ muốn nuốt chửng anh…”
Tôi càng đau lòng. Ít nhất tôi còn có một bà mẹ âm trầm, Vô Cùng trước đây không có một ai. Tôi ôm chặt hắn, nước mắt nhỏ xuống.
***
Hỏi: Thiên Y ơi sao 2 người họ không xưng hô là chàng vs nàng cho đúng cổ đại?
Đáp: Loan Ca là người hiện đại, không có khái niệm cổ đại; Vô Cùng là người ngoài hành tinh, cổ đại gì đó lại càng chả quan tâm.
Sau khi giả mạo Bát vương gia đến năm thứ tám, tôi đến thế giới quỷ quái này đã được 14 năm, phát sinh một sự kiện xung đột không lớn lắm ở biên giới triều Đại Minh.
Phía nam phản loạn, liên tục không bình loạn được, Nhạc vương phụng chỉ đốc quân.
Đương nhiên đây chỉ là cách nói bên ngoài.
Chủ yếu là xuất hiện vài tên tu tiên biến chất muốn gia nhập vào địa phương nào đó ức hiếp người phàm. Đây xem như là đã trái với quy tắc ngầm. Giống như chuyện người lớn hành hạ trẻ em đến chết cho dù không thể cấm tiệt, vẫn luôn khiến người phẫn nộ vậy. Giả sử có người xông vào nhà trẻ vung tay chém xuống, người lớn nào có chút lương tâm đều sẽ xông lên ngăn cản.
Tôi không nháo nhào đòi đi theo. Bởi vì Vô Cùng chỉ dùng một thành công lực, còn tôi ngay cả nửa chiêu cũng không đỡ được.
Tôi tập vẽ bùa gần năm tháng. Từ lúc ban đầu, thư pháp xấu đến khiến người che mặt, đến bây giờ đã có phần nắn nót ngay ngắn hơn rồi. Kỳ thật trọng điểm vẽ bùa là vẽ đến mức có thể dùng được là tốt rồi, vẽ có dễ nhìn hay không cũng chả quan trọng. Vấn đề là, sau khi bạn ngày ngày đêm đêm vẽ vô số lá bùa, muốn khó nhìn thì có lẽ hơi khó.
Đủ loại kiểu dáng bùa, vẽ rồi lại vẽ. Chuyên chú vào công việc này, tôi sẽ không thể suy ngh