Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Tiên Ca

Động Tiên Ca

Tác giả: Hồ Điệp Seba

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341112

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1112 lượt.

hắn.
Thật lâu thật lâu về sau, tôi mới ngẫu nhiên nghe được giai thoại về “Nhạc vương gia”. Nghe nói Nhạc vương gia vẫn luôn ốm đau nằm liệt giường bỗng… có con trai… mà còn là đích tử. Tôi bấm đốt ngón tay tính toán, rợn cả tóc gáy, mẹ ơi… Nhạc vương phi cũng đã bốn mươi gần năm mươi đi? Sản phụ siêu cao tuổi a!
Tôi hồ đồ, độ tuổi như vậy “hồng hạnh ra tường” không phải quá muộn ư… ?
Càng lâu về sau, tôi và Vô Cùng tình cờ gặp Chu Anh một lần. Tôi rất lấy làm ngạc nhiên hỏi chuyện này, lại khiến hắn giận tím mặt, nghiêm túc trách cứ tôi một hồi, lại còn bảo vệ sự trong sạch của đám thê thiếp hắn.
“…Vậy đứa bé kia từ đâu mà ra?!” đừng có nói với tôi, Nhạc vương phi là thánh mẫu Maria đấy!
Hồn ma tu luyện đã lâu nay đã hóa linh kia đỏ mặt, vô cùng thẹn thùng, “Tu vi mấy chục năm của ta, toàn bộ hóa thành hạt giống kia…”
…Không lừa bạn đâu, tôi thật sự bị té xỉu.






Đương nhiên, gặp lại Chu Anh là chuyện rất lâu về sau, hiện tại chúng tôi chia tay đều rất buồn… không tính Vô Cùng.
Hắn hăm hở đến thiếu chút nữa dùng phép bắn pháo hoa… Là tôi ngăn lại kịp lúc.
Khi đó tôi chỉ cảm thấy, liệu cái vụ đại sát khí “Té vực bị thương nặng” này, có thể ngăn trở được tám nữ nhân đương độ tuổi như sói như hổ kia không… vẫn là ẩn số chưa biết.
Vừa lo âu vừa bất giác nghiêm nghị tặng hắn một đống đan dược, còn tặng thêm một cái ngọc giản “Lần đầu tu tiên liền lên cơ” (của Vô Cùng… À, Lục Tu Hàn) mà tôi đã thuộc làu, chúng tôi liền rơi lệ mà từ biệt, khiến Vô Cùng hết sức sốt ruột.
“Em đừng có mà thích hắn đấy.” Vô Cùng càu nhàu.
…Phải nói sao tôi không biết chuyện kết hôn này còn có thể mượn cha mẹ người ta a?!
“Như vậy không tốt đâu.” Tôi giãy dụa, nhưng hắn không cần tốn sức là có thể chế ngự tôi… cho dù có đem mười tôi trói cùng một chỗ, hắn cũng thoải mái ứng đối thôi, tôi nghĩ thế…
“Thành thân nhất định phải có hỉ đường, hỉ phục, và cha mẹ.” Hắn khăng khăng cố chấp, quay đầu hét ra lệnh cho mấy hương thân chất phác quỳ đầy đất khóc lóc nước mắt nước mũi, “Ta không phải sơn đại vương (cướp)… Hừ! Ta tự chuẩn bị tân nương vì sao còn phải cướp tân nương? Mau gọi tân lang tân nương cởi lễ phục nhanh chút… Nhanh lên! Không thể mượn ư? Vậy thuê một lúc là được chứ gì?”
Hắn ném một thỏi vàng cho cha của tân lang còn đang khóc rấm rứt… Sau đó chúng tôi cũng thật sự mướn được đống đồ để bái đường.
“Sao không tự biến ra chứ?” Bị một đám nữ nhân ép thay quần áo trang điểm, tôi thét ra ngoài đến khàn cả giọng, “Dừng tay! Ta không cần se lông mặt… Đau đau đau đau đau! …”
“Dựa theo quy củ nhân gian thôi! Biến ra vốn không có “phiu”* rồi…” Ở một gian phòng khác thay quần áo, giọng của Vô Cùng rất hí hửng, “Khăn hỉ nhớ đội lên nha! Tân lang gì kia, chờ ta bái đường xong sẽ ra đãi khách với ngươi… A? Trước tiên phải vén khăn hỉ cái đã, nhỉ? Cùng đi đi… ngốc, khăn hỉ của nương tử nhà ngươi đã cho Loan Loan nhà ta thuê rồi, sao không tìm đại tấm khăn đỏ nào đó mà chụp lên?”
* Phiu = feel: cảm giác, cách gọi quen của người Đài Loan, ban đầu được đọc là [fju'>, nhưng dần dà bị biến hóa thành [fu'>
…Tôi chưa từng nghĩ tới, lúc tôi kết hôn trên mặt sẽ trét ba cân bột chì, trên đầu sẽ đội khăn hỉ, và sẽ bái cao đường là cha mẹ người khác.
Hơn hết, tôi thực hối hận, vì sao phải dạy cho cái tên ngoài hành tinh này cái gì là “fu” chứ?.
Trong tiếng chiêng trống huyên náo, pháo nổ mãnh liệt, tôi không nhìn thấy gì cả, đầu óc choáng váng được Vô Cùng nắm tay dắt đi. Bái cha mẹ không phải của tôi cũng không phải của hắn, lúc giao bái còn là hắn giúp tôi chuyển đúng hướng tôi mới không bái nhầm người.
Chờ đến lúc chúng tôi vào động phòng, tân lang bị vận xấu rớt vào đầu kia mới có cơ hội vén khăn đỏ của tân nương mình… trông vẻ mặt của tân lang kia, rất vừa lòng… Nhưng lúc Vô Cùng nhấc khăn hỉ của tôi lên, lại tuôn ra một tràng cười to kinh thiên động địa.
…Khoảng cách thẩm mỹ quan giữa kinh thành và một sơn thôn nhỏ, cách rất xa… Tôi biết, tôi có thể thông cảm. Nhưng trong từ điển của Vô Cùng không có hai chữ “thông cảm” này.
“Loan, Loan Loan… phấn, phấn trên mặt em… như đang bị nẻ da ý… anh còn không nhận ra ai là tân nương của mình… Anh, anh còn tưởng là mở nhầm khăn hỉ chứ….” Hắn ôm bụng cười.
Con người nhẫn nại cũng có giới hạn. Cho nên tôi binh một quyền nện vào cằm hắn, khiến hắn bật ngửa đầu ra sau, ngay cả mũ tân lang cũng bị rớt.
Lặng ngắt như tờ.
Đến bây giờ còn bị “Sơn đại vương” làm cho khiếp đảm đến mơ mơ hồ hồ, đám hương thân phụ lão trố mắt nhìn, tân lang sợ hãi ôm lấy tân nương tử che chở. Tốt lắm. Điều này đối với đôi vợ chồng son là đã thành công một nửa rồi… Có một khởi đầu tốt.
“Cười đủ chưa?” Tôi dịu dàng hỏi.
Vô Cùng xoa xoa cằm, quay mặt đi, “…Em nhanh nhanh đi rửa mặt đi.” Sau đó lại nhịn không được phụt một cái bật cười, kéo cánh tay tân lang xui xẻo kia, la ó, “Đi thôi đi thôi, ra đãi khách! Xem thân thể gầy còm của ngươi này… Cái gì?! Ngươi mới 15?! Tiểu quỷ chưa đủ lông đủ c